Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra.

Nghiêu Thần mang chiếc nhẫn cưới vào ngón áp út của Tô Từ, sau đó cúi đầu hôn lên mu bàn tay cô.

Xung quanh tràn ngập những tiếng vỗ tay.

Tô Từ cảm thấy mu bàn tay của mình đang nóng như lửa đốt.

Nghiêu Thần đứng dậy ôm cô vào lòng, môi hắn đặt bên tai cô, nói: “Từ Từ diễn tốt lắm, trước đây cũng vậy.”

Đôi mắt ngập nước của cô mở to, ngạc nhiên.

Thì ra từ trước đến giờ, kỹ thuật diễn của cô không bao giờ qua mắt được hắn.

Vậy mà cô lại tự nghĩ rằng mình diễn tốt, thật nực cười.

Nghiêu Thần cho người truyền tin mình đã cầu hôn Tô Từ về nước.

Cha mẹ Tô lập tức gọi điện chúc mừng.

Khi đối mặt với bọn họ, Tô Từ không cần phải mỉm cười, tỏ ra rất hạnh phúc.

Hai người đều biết cô như thế nào. Trong cuộc hôn nhân này, chỉ có bọn họ là người được lợi nhất.

Mẹ Tô quan tâm hỏi Tô Từ: “Dạo này con học hành vẫn tốt chứ, có bị áp lực quá không?”

Tô Từ bình tĩnh trả lời: “Vẫn ổn thưa mẹ.”

Nhìn gương mặt lạnh nhạt của con gái, mẹ Tô không biết hỏi gì nữa.

Vì thế cuộc trò chuyện cắt đứt ngang tại đây.

Nghiêu Thần giơ tay vuốt ve gò má của cô, khẽ cười hỏi: “Sao gặp được cha mẹ mà trong Từ Từ có vẻ không vui lắm?”

Tô Từ nằm xuống giường, nhàn nhạt đáp: “Em không có, có lẽ em hơi mệt.”

Nghiêu Thần mỉm cười khom lưng hôn lên môi cô một cái, nói: “Được, vậy bây giờ chúng ta đi ngủ.”

Đèn trong phòng đều bị tắt đi, máy điều hòa phả ra hơi thở lạnh lẽo.

Cả người Tô Từ đều bị hắn ôm vào lòng, nhiệt độ cơ thể hắn vô cùng nóng, sưởi ấm toàn thân cô nhưng lại không thể sưởi ấm trái tim đã bị đóng băng của Tô Từ.

Bây giờ Tô Từ đã mang thai tháng thứ năm, bụng to đến mức đi lại khó khăn, muốn làm gì đều phải nhờ người khác.

Dáng người cô nhỏ nhắn, do mang thai đôi nên bụng to hơn bình thường rất nhiều.

Nhìn cô như vậy nhiều người không khỏi nảy sinh lòng thương xót.

Nghiêu Thần thuê một vú nuôi tới chăm sóc Tô Từ, nhìn cô bé nhỏ con, chưa đủ tuổi nhưng lại sắp làm mẹ, bà không kiềm chế được đau lòng, thường xuyên quan tâm và chăm sóc cô với những cử chỉ dịu dàng nhất.

“Cô chủ ăn một ít trái cây đi.”

Bà bưng một đĩa trái cây tới trước mặt cô, thậm chí còn đút cho cô ăn.

Tô Từ há miệng ăn một miếng táo, hai mắt nhìn bầu trời xanh trên đỉnh đầu.

Hôm nay cô được cho ra ngoài vườn để tắm nắng sáng. Vú nuôi luôn đi theo bên cạnh và giúp đỡ những lúc cô cần.

Tay Tô Từ đặt lên chiếc bụng to trước mắt, cảm nhận hai đứa bé bên trong đang đạp mình.

Một cảm xúc xa lạ dâng lên trong tim.

Vú nuôi ngồi bên cạnh, hiền từ nói với cô: “Làm mẹ là một điều rất tuyệt vời và thiêng liêng.”

“Sau này cô chủ sẽ cảm nhận được.”

Cô quay đầu nhìn bà, hỏi: “Vú có con không?”

Vú nuôi lắc đầu, bên trong giọng nói có chút buồn bả: “Vú không có, vú bị vô sinh từ nhỏ nên không có ai cưới vú.”

Tô Từ cảm thấy có lỗi vì đã động tới vết thương trong lòng bà, cô quay đầu đi, tiếp tục nhìn bầu trời.

Lúc sau cô đột nhiên nói: “Sau này con sẽ không để cho con mình giống con.”

Vú nuôi nhìn cô.

Tô Từ không ngần ngại nói hết cho bà nghe.

“Con có cha mẹ đầy đủ.”

“Nhưng từ nhỏ bọn họ đã xem con như công cụ để kéo dài vinh hoa phú quý cho mình.”

“Nói thật với dì, con không yêu Nghiêu Thần.”

Vú nuôi không kiềm chế được gấp gáp nói vào: “Nhưng cậu ấy yêu con, dì có thể nhìn thấy rất rõ.”

Tô Từ bật cười, đáp: “Con biết rõ.”

“Nhưng tình yêu của anh ấy quá đáng sợ, con không dám đáp lại.”

“Anh ấy kiểm soát tất cả mọi thứ của con từ nhỏ đến bây giờ.”

“Con không có bạn bè, không được giữ tiền, không được có điện thoại riêng của mình, con muốn làm gì, muốn mua gì, muốn đi đâu thì đều phải thông qua sự đồng ý của anh ấy trước tiên.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận