Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dụ dỗ vệ sĩ mới là chuyện lạ, thẻ phòng này cũng không đơn giản, hớ hênh mà để lộ một góc, không phải rõ ràng là muốn bị trộm sao?

Người đàn ông giám sát camera, nhẹ giọng cười hừ một tiếng, như thể xem thưởng sự thông minh tự tin của cô.

Đứng sau lưng anh ta là một người đàn ông đeo kính gọng đen, đứng thẳng người hai tay để phía sau, đứng cùng những người bên cạnh, điểm khác biệt lớn nhất là cậu ta không mặc áo khoác đen mà chỉ mặc áo sơ mi trắng, nó có phần lạc loài.

Với vẻ mặt không chút biểu cảm, cậu ta nghiêm nghị đẩy cặp kính trên sống mũi.

Người bên cạnh nghiên đầu nhìn cậu ta, chỉ và cổ áo, thì thào nói: “Lão Từ, trên cổ áo có vết son.”

Cậu ta cụp mắt xuống nhìn, khóe miệng mở rộng về phía vành tai, không có nói gì thêm.

Có thể thấy được sự chê bai của cậu ta, thực sự may mắn vừa rồi kiềm nén được không để người phụ nữ đó ra.

Một giọng nói truyền tới từ tai nghe, “Sếp, cô Khương đã vào phòng, có cần đi ngăn cản không?”

“Tắt tia hồng ngoại đi và để cô ấy trộm.”

“Vâng!”

Thân hình nhỏ bé trên màn hình động tác nhẹ nhàng đi đến két sắt, tuy nhiên còn trực tiếp lấy ra một sợi dây sắt và bắt đầu cậy khóa.

Xem ra đã đánh giá thấp cô ấy, thảo nào lần trước lại có thể bỏ chạy dễ dàng như vậy, xem ra lần này phải hàn lại lõi khóa rồi.

Cô mở két sắt mà không kích hoạt bất kỳ báo động nào, cô lấy những thứ bên trong và ngồi xổm xuống dùng ánh sáng của điện thoại để rọi sáng.

Đúng là cái này rồi!

Cô quay đầu nhìn quanh căn phòng, không hề có chút kích động như trong tưởng tượng mà cảm thấy có gì đó không ổn.

Giống như lần đầu trộm lấy viên kim cương này, thuận lợi có chút bất thường, tựa như có cạm bẫy nào đó đang chờ cô nhảy xuống.

Cô nắm chặt viên kim cương trong tay, nhanh chóng đứng dậy chạy ra cửa.

Vệ sĩ đứng ở cạnh cửa, nghe thấy hiệu lệnh từ tai nghe, nhanh chóng trốn đến lối thoát an toàn.

Đi xuống tầng một một cách suôn sẻ, nó thuận lợi một cách quá đáng.

Đã có người bắt đầu lên lầu lấy viên kim cương xuống, cô nhanh chóng đi ra ngoài, đợi lát nữa phát hiện viên kim cương bị mất thì không ai có thể đi ra khỏi đây.

Cô vừa bước ra cửa liền nhìn thấy một lão già, người mà cô khá quen thuộc.

Phan Quốc Thành, Phan lão đầu.

Cô không khỏi nhếch miệng cười, tên này có mỏ kim cương trong tay, nhiều năm qua cô đã trộm không biết bao nhiêu thứ của lão ta.

Nhìn đang chuẩn bị đi về phía cổng lớn, cô lùi lại một bước.

Một năm trước hai người tùng gặp nhau, bị lão ta nhìn thấy ngay khi đang trộm sợi dây chuyền, mặc dù bây giờ không biết lão ta có nhận ra cô hay không, nhưng suy cho cùng cẩn thận vẫn hơn.

Lấy tay che mắt, xoay người đi về phía bên phải đại sảnh.

Ai ngờ mắt lão ta lại sắc bén đến vậy, nhìn thẳng ngay vào cô, trợn mắt ngoác mồm gầm lên một tiếng, “bắt lấy cô ta cho ta! Cô ta là tên trộm cắp, bắt lấy cho ta! Nhanh lên!”

“Fuck!” Khương Hân tự bảo không hay, và tăng tốc bỏ chạy.

Hai tên vệ sĩ bên cạnh xông tới, lão ta lớn tuổi vẫn cố chạy, cả đời cũng không quên người phụ nữ này, cho dù cô ta có hóa thành tro, lão cũng nhận ra cô! Con tiện nhân đã gây ra cho lão bị mất trộm hàng trăm triệu một cách vô lý!

“Sếp, cô Khương đang bị vệ sĩ của Phan lão đầu đuổi theo.”

Phó Hựu có thể thấy rõ rằng, mang giày cao gót mà vẫn chạy nhanh như vậy, chẹo chân vừa hay khỏi phải chạy.

“Đi giúp cô ấy.”

Sau khi ra lệnh, anh ta sải bước ra khỏi phòng giám sát.

Khương Hân nghiến răng, chân vừa tê vừa mềm nhũn do giày cao gót chấn động, nghe thấy tiếng bước chân phía sau càng ngày càng gần, cô không dám dừng lại.

Hai người đang đứng ở lầu hai cầm theo rượu vang đỏ đang cười nói, Lão Ngũ đột nhiên đưa tay lắc lắc ly rượu trong tay,ây da một tiếng: “Trượt tay rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận