Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giang Ninh tâm trạng rối bời, thân thể khẽ run lên.

Lấy cái gối ướt sũng do nước tiểu của cô. Được Chu Liệt mang ra ngoài, ngâm trong chậu nước ở ngoài sân, chờ anh về rồi giặt sạch sau.

Làm cho dục vọng thiêu đốt dưới háng của anh càng thêm mãnh liệt hơn.

Một giấc ngủ này của Giang Ninh, ngủ đến hai giờ rưỡi chiều.

Ngột ngạt.

Vừa mở mắt ra, cô giật mình.

“Chu Liệt chết liệt.”

Ba giờ là thời gian tan học của trường mẫu giáo.

Cô phải vội vã đi đón con.

Vừa nhiều vừa tanh.

Sao cũng được…

Nhưng vừa mới đứng dậy, giữa hai chân cô khô rát đau đớn, tiểu huyệt vừa đau nhức vừa khó chịu.

Giống như… Muốn đi tiểu ra ngoài hay gì đó.

“Chu Liệt chết liệt.”

Giang Ninh nhẹ giọng mắng, nhưng vẫn nhịn đi sự khác thường để rời giường.

Cô thay quần áo để đi ra ngoài đón con.

Lúc đi ra khỏi sân.

Giang Ninh nhìn thấy cái gối ôm được ngâm trong chậu nước màu đỏ kia.

Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt trắng nõn một giây sau biến thành màu đỏ bừng.

Vừa nhìn thấy Giang Ninh, họ đã lập tức vẫy tay với cô.

Lời thì thầm của người đàn ông giống như một lời nói nhảm.

Cô quay lại, lấy một ít quần áo, ném vào chậu che đậy gối ôm trước khi đi mới cảm thấy dễ chịu hơn.

Thị trấn nơi bọn họ ở không lớn.

Giang Ninh cầm ô đi bộ 20 phút đến cổng trường mẫu giáo.

Giang Ninh nhìn bên trong nhà trẻ, chờ đứa nhỏ nhanh chóng ra ngoài.

Đã có rất nhiều bà mẹ đợi sẵn ngoài cửa để đón con mình.

Vừa nhìn thấy Giang Ninh, họ đã lập tức vẫy tay với cô.

Giang Ninh cau mày không chút dấu viết, sau đó cười nhạt đi đến đó.

Vừa bước vào.

Có một người mẹ lập tức khen ngợi: “Giang Ninh, cô lại mặc bộ váy mới hả? Đẹp thật đó, cô mặc bộ này rất đẹp luôn! ”

Làn da vô cùng mịn màng ấy nhanh chóng bị ma sát đến đỏ lên.

Có người nói tiếp: “Giang Ninh lớn lên thật xinh đẹp, mặc cái gì cũng đẹp nữa, tôi ghen tị muốn chết luôn, đã sinh con rồi eo còn nhỏ như vậy. ”

Còn có người nói, “Giang Ninh, chồng cô mua cho à?”

Giang Ninh không thích tình huống này, chỉ cười giật đầu cho qua.

Chiếc váy này thực sự là do Chu Liệt mua

Kích thước vòng eo vừa phải

“Nhìn chồng người ta kìa, không chỉ biết kiếm tiền mà còn rất cưng chiều vợ nữa. Chồng tôi thì ngay cả cỡ giày của tôi là bao nhiêu cũng không biết cơ .…’’

Giang Ninh nhìn bên trong nhà trẻ, chờ đứa nhỏ nhanh chóng ra ngoài.

Giang Ninh và Chu Liệt có hai đứa con, là một cặp long phượng thai.

Có lẽ là do dục vọng được thỏa mãn, người đàn ông làm việc chăm chỉ đặc biệt tràn đầy năng lượng.

Chu Liệt vào phòng bếp lấy bát đũa.

Giang Hành ở một bên kéo tay cô, chớp chớp đôi mắt giống như Chu Liệt, nói với Giang Ninh.

Năm 25 tuổi Giang Ninh sinh ra một trai một gái đặt tên lần lượt là Giang Hành và Chu Điềm.

Chu Liệt sờ sờ đầu cô bé: ‘’Đánh răng xong rồi không thể ăn được nữa, ngày mai bố làm canh trứng mới cho con ăn nhé.’’

Chu Liệt đặt tên con trai mang theo họ của Giang Ninh, còn con gái theo họ của Chu Liệt.

Đặc biệt là Chu Điềm.

Chu Liệt chọc mũi cô bé, “Không được nói xấu mẹ.”

Sau khi Giang Ninh ở cữ xong mới biết được tên của hai đứa bé.

“Ha ha, các cô thật sự cho rằng mệnh của cô ấy tốt sao? Nếu số mệnh của cô ấy tốt thì cũng sẽ không khắc chết mẹ cô ấy, rồi lại khắc chết bố mình. ”

Giang Hành một mình đi phía sau đeo hai cái cặp sách nhỏ, Chu Điềm nắm tay Giang Ninh, trong miệng còn ngậm một cây kẹo mút.

Lúc ấy cô giật mình, trong lòng không đồng ý.

Nhưng Chu Liệt đã làm xong thủ tục, tên của Giang Hành và Chu Điềm đã viết trên giấy khai sinh.

Bát trứng còn bốc hơi nóng, ở giữa có hai con tôm chín đỏ nữa.

“Nhắc tới Giang Ninh, không thể không nói số mệnh của cô ấy rất tốt…’’

Giang Ninh cúi đầu nhìn hai đứa nhỏ, cũng im lặng không nói gì nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận