Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cơm vẫn còn nóng, trong bát vẫn còn nguyên một quả trứng ốp la.

Mở nồi cơm điện ra.

“Mẹ ơi!”

Chu Liệt hỏi, “Mẹ con đâu rồi?”

“Mẹ ơi!”

Trên cánh đồng lúa bên kia.

“Được, lần sau cô đến sớm một chút, chúng ta nói chuyện phiếm nhiều hơn.”

Cùng với giọng nói vui vẻ của hai đứa con, Giang Ninh dần dần hoàn hồn.

Sắp về nhà ăn cơm rồi, Giang Ninh không cho mua cô bé mua nước ga.

Lúc này TV đang bật, có một đống đồ chơi nằm rải rác trên sàn phòng khách, còn có những món ăn thừa được chừa lại trên bàn.

‘’Chu Liệt là sinh viên đầu tiên thi đậu đại học danh tiếng ở đây! Nhìn bây giờ xem, bị cô ấy hại làm nông dân ở ngoài đồng…”

Hai bóng dáng nhỏ chạy ra khỏi nhà trẻ đã lao tới trước mặt cô.

Hai đứa trẻ lại quậy phá nữa. Giang Ninh bận rộn đến mức không có thời gian nghỉ ngơi, chân lúc nào cũng đau nhức.

Giang Hành một mình đi phía sau đeo hai cái cặp sách nhỏ, Chu Điềm nắm tay Giang Ninh, trong miệng còn ngậm một cây kẹo mút.

Vài phút sau.

Bọn trẻ nhìn về phía những người phụ nữ bên cạnh lễ phép gọi một tiếng “Dì”.

Chu Liệt cũng bận rộn với công việc của mình.

Ánh mắt Giang Ninh dịu dàng, ý cười nhàn nhạt, nói với mọi người chung quanh, “Chúng tôi đi trước đây.”

“May mắn gì chứ! Đó là bố của Giang Ninh có mắt, chọn trúng Chu Liệt mà thôi, mấy năm trước đã từng giúp đỡ Chu Liệt một lần…”

Ánh mắt Giang Ninh dịu dàng, ý cười nhàn nhạt, nói với mọi người chung quanh, “Chúng tôi đi trước đây.”

“Được, lần sau cô đến sớm một chút, chúng ta nói chuyện phiếm nhiều hơn.”

Cùng với giọng nói vui vẻ của hai đứa con, Giang Ninh dần dần hoàn hồn.

“Tôi thấy cô ấy đúng khắc chết mới đúng, ai tới gần cô ấy, thì khắc người đó…”

“Giang Ninh thật sự rất may mắn, không chỉ có một người chồng tốt như vậy mà còn sinh một cặp sinh đôi nữa, trong thôn chúng ta chỉ có một mình cô ấy may mắn nhỉ?”

——

“Nhìn hai đứa nhỏ vừa trắng nõn vừa mềm mại giống như Giang Ninh vậy, thật đẹp.”

Đây cũng là lý do tại sao buổi trưa những đàn ông kia không dám chọc Chu Liệt.

Mỗi người cầm trên tay một chai nước có ga màu cam vàng ướp lạnh, cắm một chiếc ống hút màu đỏ.

“Nhắc tới Giang Ninh, không thể không nói số mệnh của cô ấy rất tốt…’’

Lúc ấy cô giật mình, trong lòng không đồng ý.

“Ha ha, các cô thật sự cho rằng mệnh của cô ấy tốt sao? Nếu số mệnh của cô ấy tốt thì cũng sẽ không khắc chết mẹ cô ấy, rồi lại khắc chết bố mình. ”

Sau khi Giang Ninh ở cữ xong mới biết được tên của hai đứa bé.

“Bố ơi! Bố ơi! Bố!”

“May mắn gì chứ! Đó là bố của Giang Ninh có mắt, chọn trúng Chu Liệt mà thôi, mấy năm trước đã từng giúp đỡ Chu Liệt một lần…”

Chu Liệt là người duy nhất trong thôn có thể mở máy cắt lúa. Vậy nên, anh bèn thuê máy cắt, giúp người khác cắt lúa mà vẫn kiếm được tiền.

Ba mẹ con đứng trước cửa siêu thị nhỏ.

‘’Chu Liệt là sinh viên đầu tiên thi đậu đại học danh tiếng ở đây! Nhìn bây giờ xem, bị cô ấy hại làm nông dân ở ngoài đồng…”

“Tôi thấy cô ấy đúng khắc chết mới đúng, ai tới gần cô ấy, thì khắc người đó…”

Chu Điềm: ‘’Bố ơi, canh trứng! Điềm Điềm muốn ăn canh trứng!’’

Những lời khác, Giang Ninh không nghe thấy.

Buổi trưa Chu Liệt về nhà một chuyến, trì hoãn thời gian làm việc, ngày mai máy cắt lúa sẽ đến nhà người khác, anh phải hoàn thành tất cả công việc vào tối nay.

Chu Liệt cưng chiều con gái giống như tiểu bá vương trong nhà.

Nhưng trong lòng cô hiểu.

Giang Ninh cúi đầu nhìn hai đứa nhỏ, cũng im lặng không nói gì nữa.

Kết hôn với Chu Liệt đã 10 năm, cô đã nghe những lời đó quá nhiều rồi. Chỉ cần liếc mắt một cái, thì biết trong lòng những người đó đang suy nghĩ cái gì.

Anh nhìn về phía phòng ngủ chính, cửa phòng mở ra, có thể nhìn thấy Giang Ninh nửa nằm sấp trên giường.

Nghe nhiều sẽ không đau nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận