Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Liệt nặng nề nhắm mắt lại

Vào buổi sáng mỗi sớm, đối với gia đình có con, tất cả đều giống một trận chiến trường hỗn loạn.

Chưa kể, gia đình Giang Ninh có hai đứa con.

Chu Liệt đi ra ngoài từ sớm, sắc trời hơi hừng sáng, anh đã vội vàng đi ra đồng ruộng.

Bé con lẩm bẩm mãi không thôi.

Giang Ninh phải chăm sóc hai người cùng một lúc.

Đứa nhỏ vừa nãy lải nhải không ngớt bên cạnh cô, giờ vừa nhìn thấy cầu trượt, lập tức buông tay Giang Ninh ra.

Giang Hành còn tốt, tuy rằng nghịch ngợm, nhưng cậu bé càng giống Chu Liệt nhiều hơn. Đối với lời Giang Ninh nói, cậu bé rất nghe lời.

Mà Chu Điềm.

Cũng không biết là giống ai, đúng là lấy mạng Giang Ninh mà.

Cô chạy một chiếc xe điện nhỏ đi theo hướng cánh đồng lúa nơi Chu liệt đang làm.

Vừa mới ngủ dậy, Chu Điềm đuổi theo hỏi, “Mẹ ơi, bố đâu rồi? Sao hôm nay bố không đi gọi con dậy?”

Sau đó anh đi vào phòng tắm tắm rửa thêm một lần nữa.

Rồi trong khi ăn cơm.

Cô nấu bữa ăn, đặt nó trong một hộp giữ nhiệt, và đổ một ấm đun nước đá từ tủ lạnh.

Chu Điềm nghẹn cái miệng nhỏ nhắn nói, “Mẹ ơi, con muốn bố đút cho con ăn cơm, nếu không con sẽ không ăn nữa đâu.”

Giang Ninh nghiền nát trứng luộc bỏ vào bát nhỏ của cô bé, chỉ thiếu chút nữa gọi cô bé một tiếng bà cô luôn rồi.

Chờ đến khi ra khỏi nhà.

Nghĩ đến khuôn mặt quyến rũ đỏ bừng…

Chu Điềm hai mắt đỏ bừng hỏi Giang Ninh, “Mẹ ơi, có phải bố không cần chúng con nữa đúng không? Cho nên bố biến mất không cho con gặp lại nữa?”

Cô cũng không biết Chu Điềm lấy đâu ra đầu óc để suy nghĩ nhiều thế, nào là cảm thấy Chu Liệt bố nó sẽ sẽ không cần ba mẹ con nữa.

Giang Ninh nghe vậy.

Trái tim cô đập thình thịch.

Có một khoảnh khắc thất thần.

‘’Mẹ đã nói với con rất nhiều lần rồi, bố còn nhiều việc phải làm nên đi ra ngoài từ tờ mờ sáng rồi’’

Nhìn đôi mắt to của Chu Điềm, tràn đầy đau buồn, ngậm nước mắt run rẩy, sắp muốn rơi xuống.

Ngay cả quần lót… Cũng không cởi ra.

Vào buổi sáng mỗi sớm, đối với gia đình có con, tất cả đều giống một trận chiến trường hỗn loạn.

Giang Ninh vội vàng ngồi xổm xuống, dịu dàng ôm cô bé.

‘’Mẹ đã nói với con rất nhiều lần rồi, bố còn nhiều việc phải làm nên đi ra ngoài từ tờ mờ sáng rồi’’

“Chờ các con tan học về, mẹ dẫn các con đi đón bố được không?”

“Đừng khóc nữa, bố mà biết con khóc sẽ đau lòng lắm đấy’’.

Sau khi Giang Ninh nhắc tới Chu Liệt, Chu Điềm mới hít hít mũi, đem nước mắt nghẹn trở về.

“Vậy bố còn thích Điềm Điềm không ạ? Bố vẫn còn yêu thương Điềm Điềm nữa không?”

Chu Điềm kéo tay Giang Ninh, đi tới trường mầm non.

Trên đường còn không ngừng hỏi.

Trên đường còn không ngừng hỏi.

“Vậy bố còn thích Điềm Điềm không ạ? Bố vẫn còn yêu thương Điềm Điềm nữa không?”

“Mẹ ơi, mẹ đừng nói cho bố biết, hôm nay Điềm Điềm không khóc nữa.”

“Mẹ ơi, mẹ phải nhớ thời gian tan học ở trường mẫu giáo, đến đón chúng con sớm một chút.”

Bé con lẩm bẩm mãi không thôi.

Trong lòng bàn tay Chu Liệt lưu lại mùi tanh tiểu huyệt của phụ nữ.

Thật vất vả mới đưa Chu Điềm vào trường mẫu giáo

Chưa kể, gia đình Giang Ninh có hai đứa con.

Đứa nhỏ vừa nãy lải nhải không ngớt bên cạnh cô, giờ vừa nhìn thấy cầu trượt, lập tức buông tay Giang Ninh ra.

Giang Ninh thật sự vừa tức giận vừa buồn cười.

Chu Điềm hai mắt đỏ bừng hỏi Giang Ninh, “Mẹ ơi, có phải bố không cần chúng con nữa đúng không? Cho nên bố biến mất không cho con gặp lại nữa?”

Cô cũng không biết Chu Điềm lấy đâu ra đầu óc để suy nghĩ nhiều thế, nào là cảm thấy Chu Liệt bố nó sẽ sẽ không cần ba mẹ con nữa.

Hoặc là nói…

Ngay cả đứa trẻ cũng biết Chu Liệt không thuộc về bọn họ.

Editor: Chao + Beta: Amouriel, Linh

Sau khi Giang Ninh về, rồi lại bận rộn thật lâu.

Cô nấu bữa ăn, đặt nó trong một hộp giữ nhiệt, và đổ một ấm đun nước đá từ tủ lạnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận