Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong mắt cô, Chu Liệt là chàng trai cao gầy khỏe khoắn.

Lúc đó Giang Ninh còn chưa có dáng vẻ thiếu nữ trổ mã xinh đẹp.

Giang Hải ở một bên sờ sờ đỉnh đầu Giang Ninh, “Muốn cao thì phải ăn nhiều cơm vào đấy.”

Nói xong Giang Hải dặn dò Giang Ninh ở một bên chơi, đừng đi xa quá, cũng đừng đi ra bờ sông, sau đó ông đi theo Chu Liệt xuống ruộng.

Rất cẩn thận, như thể nó sẽ rơi xuống.

Chu Liệt là do Giang Hải mang từ thôn bên cạnh về. Ban ngày chuyển dưa hấu, buổi tối trông chừng ruộng dưa hấu, tính tiền công trong hai tháng.

Giang Hải trước tiên dạy Chu Liệt làm thế nào để phân biệt dưa hấu có chín hay không, chờ Chu Liệt học xong.

Giang Hải vỗ vỗ bả vai anh, cảm khái nói “Thân thể già vẫn là không giống thanh niên trai tráng, có thể ăn được là có phúc lắm rồi’’

Hai người đàn ông chia nhau ra trên ruộng dưa hấu rộng lớn.

Đây là điều Chu Liệt mười lăm năm qua chưa từng cảm nhận được.

Nào là hái dưa, di chuyển dưa.

Tất cả đều đặt lên chiếc xe ba bánh của Giang Hải.

Giang Ninh ngẩng đầu nói, “Cho anh trai ăn ạ! Anh trai lợi hại như vậy thì phải ăn cái lớn nhất. ”

Mỗi lần Chu Liệt mang dưa đến bên cạnh bờ ruộng, đều liếc mắt nhìn Giang Ninh một cái.

Giang Ninh phải ngẩng đầu lên nhìn anh.

Còn có thể nhìn thấy giày vải bạt trên chân Chu Liệt cũng bị rách.

Từ nhỏ Giang Ninh rất dính Giang Hải, vẫn luôn đi theo bố, thậm chí cũng không thích chơi đùa với bạn bè cùng tuổi

Rảnh rỗi thì cô dùng những chiếc lá xanh để làm ra những chú châu chấu nhỏ. Lúc thì cô bắt chuồn chuồn trong đống cỏ bên cánh đồng. Nếu mệt mỏi, cô sẽ ngồi quạt mát dưới gốc cây lớn.

Cái gọi là cơm nắm, là dùng nồi lớn, đem cơm nấu ra độ mềm dẻo vừa đủ. Lấy một cục cơm nhỏ nắm lại cho thành hình, rắc ít muối lên phía trên.

Một người an an tĩnh tĩnh, cũng có thể chơi đến vui vẻ.

Giang Hải nhét cơm nắm vào tay Chu Liệt, thúc giục “Ăn đi, cháu đừng khách khí, cứ việc mà ăn. Cơm nhà chúng tôi ăn cho đủ no lắm.”

Chu Liệt nhìn thấy con chuồn chuồn từ ngón tay trắng nõn của Giang Ninh bay đi, cô lại phát ra tiếng cười khúc khích.

Giữa trưa.

Giang Hải đưa hai đứa nhỏ về nhà ăn cơm.

Bữa trưa rất đơn giản.

Dưa muối, dưa chuột trộn rau, một bát canh trứng còn có cơm nắm.

Cái gọi là cơm nắm, là dùng nồi lớn, đem cơm nấu ra độ mềm dẻo vừa đủ. Lấy một cục cơm nhỏ nắm lại cho thành hình, rắc ít muối lên phía trên.

Anh tới đây để kiếm tiền, còn ăn cơm của người ta thì phải nên làm việc.

Tất cả đều có một chút mặn.

Giang Hải ngượng ngùng mỉm cười, “Chú không biết nấu cơm, gần đây bận rộn không có thời gian đi chợ, chờ ngày khác chúng ta ăn thịt kho tàu nhé!”

Chu Liệt không cần thịt kho tàu.

Anh nhìn cục cơm nắm thơm ngào ngạt kia, đã điên cuồng nuốt nước miếng.

Giang Hải nhét cơm nắm vào tay Chu Liệt, thúc giục “Ăn đi, cháu đừng khách khí, cứ việc mà ăn. Cơm nhà chúng tôi ăn cho đủ no lắm.”

Giang Ninh hai tay cầm một cái cơm nắm, cũng học cách nói chuyện, “Anh trai, anh ăn đi ạ ~”

Chờ anh phản ứng lại, trên mặt chàng trai hiện lên vẻ mặt xấu hổ.

Trưa hôm đó.

Anh nhìn cục cơm nắm thơm ngào ngạt kia, đã điên cuồng nuốt nước miếng.

Chu Liệt một mình ăn bốn cơm nắm.

Chỉ mất mười phút.

Chờ anh phản ứng lại, trên mặt chàng trai hiện lên vẻ mặt xấu hổ.

Lúc bắt gặp đôi mắt trong suốt của Giang Ninh.

Dưới làn da ngăm đen, vẻ mặt âm thầm đỏ bừng lên.

Giang Hải vỗ vỗ bả vai anh, cảm khái nói “Thân thể già vẫn là không giống thanh niên trai tráng, có thể ăn được là có phúc lắm rồi’’

Giang Ninh đưa tay nắm lấy một cái cơm nắm, “Anh trai, anh thật lợi hại, anh ăn thêm một cái nữa đi ạ ~”

Phía trước lộ ra một cái lỗ, loáng thoáng có thể nhìn thấy ngón chân.

Bàn tay của cô rất nhỏ, cái cô cầm là cục cơm nắm lớn nhất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận