Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giang Ninh tự giễu mỉm cười, cười đến ánh mắt có chút khô khốc.

Tầm mắt Giang Ninh khẽ nhìn xuống, rơi vào cổ tay Tần Niệm lộ ra, cô ta đeo một chiếc vòng tay hình cỏ bốn lá

“À ~ cô định trả lại cho tôi như thế nào?”

Thật sự là vẽ hổ không thành mà.

Màu đỏ sẫm, rất xứng với Tần Niệm.

Khi kiệt sức, họ ôm chặt lấy nhau, Giang Ninh đã mệt đến mức không còn cách nào đẩy anh ra.

“Cô có thích làm tình không?”

Cô cúi đầu, không nhìn Tần Niệm.

Ngón tay trắng nõn mảnh mai, vuốt ve giọt nước trên ly trà sữa, đầu ngón tay lạnh lẽo.

Thật sự là mỡ lợn bị che khuất.

Giang Ninh chậm rãi nói, “Tôi sẽ ly hôn với anh ấy.”

Anh biết Giang Ninh đang nói dối.

【Chu Liệt, coi chừng vợ anh đi 】

Tần Niệm nhíu mày, theo lời Giang Ninh cô ta lại hỏi thêm mấy vấn đề.

Cô ta nheo mắt, mang theo một ánh mắt không thể tưởng tượng nổi, nhìn qua khuôn mặt Giang Ninh.

Tần Niệm mặc áo lụa, hơi rộng thùng thình, nhìn không ra kích thước cụ thể.

Cuộc trò chuyện kéo dài thêm mười phút nữa.

Khi kết thúc, Tần Niệm chú ý tới ánh mắt Giang Ninh lưu luyến trên cổ tay cô ta.

Cô ta lắc lắc cổ tay hỏi: “Cô thích chiếc vòng tay này hả? Tôi có thể tặng nó cho cô”

Mà Giang Ninh rất khác thường, cũng không phải bắt đầu nói dối từ hôm nay, mà từ lúc trước nữa. Nửa năm…thậm chí là một năm trước.

Cô ta làm như muốn tháo nó ra.

Giang Ninh lắc đầu, cười nhẹ, “Không cần, tôi có rồi.”

Bất cứ chuyện gì cũng không thể gạt được ánh mắt của Chu Liệt.

Trong ngăn kéo của bàn trang điểm của cô, có một cái giống hệt nhau.

Là Chu Liệt tặng.

Cô chưa bao giờ đeo nó.

Bởi vì chiếc lắc tay đó… Hơn 30.000 tệ.

Bởi vì chiếc lắc tay đó… Hơn 30.000 tệ.

Trên bàn trà trong phòng khách, có một máy tính xách tay đang mở

Sau khi Tần Niệm rời đi, Giang Ninh ngồi ở quán trà sữa một lúc.

Tầm mắt Giang Ninh khẽ nhìn xuống, rơi vào cổ tay Tần Niệm lộ ra, cô ta đeo một chiếc vòng tay hình cỏ bốn lá

Chu Liệt phát hiện Giang Ninh luôn ngẩn người, chỉ ngồi một mình, trong mắt tràn ngập mờ mịt và trống rỗng. Đôi khi ngay cả khi cô ở bên đứa con của mình, cô thường thất thần và không nghe bọn trẻ nói gì.

Cô đã uống xong cả ly trà sữa.

Mờ mịt nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên tấm kính ngẩn người.

Cô mặc trang phục như thế này…Đơn giản, gọn gàng, giả vờ khéo léo.

Từ giây phút hôm nay ra khỏi cửa, cô giống như muốn biến thành một người khác.

Sẽ quấn chân qua eo anh…

Giang Ninh lắc đầu, cười nhẹ, “Không cần, tôi có rồi.”

Thật sự là vẽ hổ không thành mà.

Giang Ninh tự giễu mỉm cười, cười đến ánh mắt có chút khô khốc.

Về phía bên kia.

Từ giây phút Giang Ninh rời khỏi nhà, cả nhà đều chìm trong im lặng đáng sợ.

Trong mắt cô có hơi nước, khóe mắt đỏ bừng, trên đồng tử…sẽ nổi lên một chút ánh sáng.

Trên bàn trà trong phòng khách, có một máy tính xách tay đang mở

Về phía bên kia.

Nhưng ánh mắt Chu Liệt chưa từng rơi vào số liệu trên màn hình máy tính. Anh không chỉ thất thần, tâm tình lại càng không ổn.

Bất cứ chuyện gì cũng không thể gạt được ánh mắt của Chu Liệt.

Anh biết Giang Ninh đang nói dối.

Từ lúc Giang Ninh quay lưng về phía anh, không muốn nhìn vào ánh mắt anh nói chuyện, anh đã biết chuyện gì.

Mà lời nói dối của Giang Ninh càng vụng về.

Hôm nay là thứ năm, A Thanh sẽ đi làm.

Mà Giang Ninh rất khác thường, cũng không phải bắt đầu nói dối từ hôm nay, mà từ lúc trước nữa. Nửa năm…thậm chí là một năm trước.

Giang Ninh nói câu thứ ba hôm nay.

Chu Liệt phát hiện Giang Ninh luôn ngẩn người, chỉ ngồi một mình, trong mắt tràn ngập mờ mịt và trống rỗng. Đôi khi ngay cả khi cô ở bên đứa con của mình, cô thường thất thần và không nghe bọn trẻ nói gì.

Cô ta lắc lắc cổ tay hỏi: “Cô thích chiếc vòng tay này hả? Tôi có thể tặng nó cho cô”

Bình luận (0)

Để lại bình luận