Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giang Ninh ngồi trên sofa, bên trái là Chu Điềm, bên phải là Giang Hành.

Giang Ninh ở trong lòng, im lặng mỉm cười.

Chu Điềm không nhịn được len lén vươn đầu lưỡi, liếm liếm cái thìa trong tay.

Ánh mắt người đàn ông nhìn Giang Ninh, không hiểu sao như thể đang cầu xin.

Cô thích cảm giác được Chu Liệt cầu xin này

Chu Liệt đứng ở trong phòng bếp bận rộn.

Trên TV đang phát bộ phim “Đội tuần tra Gâu Gâu” yêu thích của Giang Hành.

Kỳ kinh nguyệt tới thôi ấy mà. Cũng coi như là không thoải mái nhỉ.

Một lát sau.

Chu Liệt đứng ở trong phòng bếp bận rộn.

Giang Ninh nhướng mắt nhìn về phía người đàn ông cao lớn bên cạnh.

“Mẹ ơi…”

Giang Ninh ngồi trên sofa, bên trái là Chu Điềm, bên phải là Giang Hành.

Đừng thấy Giang Hành ngày thường ham chơi như những bé trai bình thường, nhưng gặp chuyện lớn, cậu bé luôn giận dỗi như người lớn

Trong tay cô cầm một cái khăn khô, nhẹ nhàng lau nước mưa trên tóc cho hai đứa trẻ.

Bọn trẻ mơ hồ nhớ rõ khi còn nhỏ, sức khỏe Giang Ninh không tốt, đặc biệt là những ngày thời tiết thay đổi, cô luôn bị bệnh.

Trên TV đang phát bộ phim “Đội tuần tra Gâu Gâu” yêu thích của Giang Hành.

Thằng nhóc kia tuy rằng vẻ mặt cố chấp không tự nhiên, nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía TV.

Giang Ninh hiểu con cái của mình.

Chắc là đang giận dỗi rồi. Hôm nay Chu Liệt bỏ lỡ thời gian tan học, hơn nữa trời tối mưa to, làm đắc tội hai tiểu tổ tông này rồi.

Anh bảo vệ bé lớn của mình và không quên bé con nhỏ của anh nữa.

Đừng thấy Giang Hành ngày thường ham chơi như những bé trai bình thường, nhưng gặp chuyện lớn, cậu bé luôn giận dỗi như người lớn

Cũng dùng ánh mắt ý bảo nhìn về phía sofa một chút.

So với Chu Điềm thích ầm ĩ lại nói nhiều, đứa con trai biết suy nghĩ sớm này thực ra còn khó dỗ hơn.

Giang Hành buông lỏng vẻ mặt căng chặt ra, lo lắng hỏi, “Mẹ ơi, mẹ bị bệnh sao?”

Khăn mặt mềm mại lau mặt nhỏ nhắn của Giang Hành vẫn căng thẳng như trước.

Vẫn không nói một tiếng.

“Mẹ xin lỗi, mẹ không nên để các con ở lại trường mẫu giáo muộn như vậy. Là lỗi của mẹ.”

Sờ sờ, có hơi lạnh. Cô dùng hai tay, nhẹ nhàng chà xát bàn chân đầy thịt của đứa trẻ.

Sức khỏe Giang Ninh dần dần tốt hơn rất nhiều, số lần bị bệnh cũng ít đi.

“Tiểu Hành, con vẫn còn tức giận sao?”

Một lát sau.

Khuôn mặt nhỏ nhắn căng chặt, thẳng lưng, vừa vào cửa đã buồn bực không thèm lên tiếng.

“Mẹ xin lỗi, mẹ không nên để các con ở lại trường mẫu giáo muộn như vậy. Là lỗi của mẹ.”

Giang Ninh cười nhàn nhạt. Cô nhẹ nhàng nói, “Mẹ không bị bệnh chỉ là cơ thể có chút không thoải mái thôi, nghỉ ngơi vài ngày sẽ tốt ngay.”

Giọng nói Giang Ninh dịu dàng, vẻ mặt nghiêm túc, nhẹ giọng xin lỗi, một chút cũng không có ý muốn có lệ.

Giang Ninh lau tóc đứa trẻ xong rồi lại nâng chân nhỏ của đứa trẻ lên.

Chu Điềm vừa nghe.

Giang Hành cúi đầu nức nở, vùi vào trong ngực Giang Ninh, bàn tay nhỏ bé ôm lấy eo cô.

Trong tay cô cầm một cái khăn khô, nhẹ nhàng lau nước mưa trên tóc cho hai đứa trẻ.

Lập tức từ một bên đến gần vào người mẹ

Cô bé đỏ mắt và nói, “Không phải lỗi của mẹ đâu, là lỗi của bố mới đúng.”

Vậy nên, đó không phải là lỗi của bố. Mà là lỗi của mẹ.

Giang Hành tuy rằng không lên tiếng, nhưng hai mắt sáng ngời giống như một con sói nhỏ, hiển nhiên cũng có ý này.

Đến cuối cùng, vẫn phải dựa vào Giang Ninh mới được.

Giang Ninh lau tóc đứa trẻ xong rồi lại nâng chân nhỏ của đứa trẻ lên.

Thằng nhóc kia tuy rằng vẻ mặt cố chấp không tự nhiên, nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía TV.

Giọng nói đứa bé rất nhỏ ra lệnh cho người khác, ít nhiều có chút buồn cười.

Sờ sờ, có hơi lạnh. Cô dùng hai tay, nhẹ nhàng chà xát bàn chân đầy thịt của đứa trẻ.

Giang Ninh hiểu con cái của mình.

“Bố ơi, bố đi đun nước nóng đi ~ phải đun rất nhiều rất nhiều nước đường đỏ nóng ~”

Bình luận (0)

Để lại bình luận