Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chóp mũi nhỏ nhắn, bị gió lạnh thổi đến có chút đỏ bừng.

Chu Liệt bắt được điểm này, nhíu mày.

Trong lòng lẩm bẩm, sao ra ngoài không mang theo khăn quàng cổ vậy…

Thật ra ngay cả Chu Liệt cũng không biết anh đưa tay cầm ly rượu từ lúc nào.

Bước chân của anh vừa muốn bước ra, do dự một chút, mới nhìn thấy trước mặt Giang Ninh còn có một người đang đứng.

Nhắc Tào Tháo, thì Tào Tháo đến.

Vừa mới đến gần.

Người đó chính là Từ Thụ.

Anh ta giống như vừa từ nơi nào đến, bèn vội vàng đi tới Giang Ninh.

Chu Liệt uống say mịa rồi.

Chu Liệt không nhớ nổi lần cuối anh nhìn thấy Từ Thụ là lúc nào, là năm năm trước hay là tám năm trước?

Cho dù đã gặp qua, cũng chỉ vội vàng liếc mắt một cái.

Nhỏ giọng thì thầm

“Cũng chỉ biết bảo em mặc nhiều quần áo, sao anh không mặc nhiều vào chứ, còn ra ngoài uống rượu lung tung, nhìn xem anh lạnh chưa kìa…”

Chắc anh nên như không có việc gì phải đi chào hỏi Từ Thụ…

Nhưng trong đêm tối này, Chu Liệt liếc mắt một cái đã nhận ra anh ta.

Giang Ninh thấy anh không nhúc nhích, từng bước một đi về phía anh.

Người đàn ông này, chính là Từ Thụ. Là người nọ sắp tốt nghiệp đại học, thi đỗ vào công chức, sắp trở về xây dựng quê hương.

Dường như cô đang lẩm bẩm với chính mình.

Cô vươn tay, bắt đầu cởi quần áo trên người Chu Liệt….

Từ Thụ ăn mặc cũng không nhiều, bên trong là áo sơ mi và quần tây, bên ngoài mặc một chiếc áo khoác dài màu nâu.

“Mau theo em về nhà đi, anh ở phía sau đi một mình nhé, anh có nghe thấy gì không? Nếu anh ngã xuống, em không thể kéo anh lên được đâu. Không phải anh nói ra ngoài ăn một bữa cơm sao? Sao còn uống rượu nữa, toàn thân anh toàn mùi rượu thôi…”

“Em đừng buồn, nếu có gì khó khăn cứ việc nói với anh…”

Ở độ tuổi 20, sảng khoái, sạch sẽ, gọn gàng.

Cho dù đã gặp qua, cũng chỉ vội vàng liếc mắt một cái.

Anh ta giống như vừa từ nơi nào đến, bèn vội vàng đi tới Giang Ninh.

Giang Ninh không nghĩ Chu Liệt lúc say rượu nghe lời như vậy, bảo trở về thì về, bảo ngồi xuống thì ngồi.

“A Ninh, chuyện nhà em, bố mẹ anh cũng không nói với anh, cũng là gần đây anh mới biết được…”

“Anh Chu?”

“Em đừng buồn, nếu có gì khó khăn cứ việc nói với anh…”

“Gần đây em có khỏe không? Anh nghe nói em đã kết hôn với người đó…’’

Cô có chút không tin, vung tay trước mắt Chu Liệt.

Lời nói của Từ Thụ bị gió lạnh thổi đến bên tai Chu Liệt.

“Sao anh không nhúc nhích vậy? Anh có nghe em nói gì không?”

Người đàn ông đó.

Anh ở trong mắt Từ Thụ, chỉ sợ ngay cả tên cũng không có.

Giang Ninh nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, nâng khuôn mặt trắng nõn, đôi môi mấp máy, trả lời lời Từ Thụ.

“Anh tỉnh rồi sao? Anh có nghe em nói gì không? Anh say thật đấy à? ”

Lời nói của Từ Thụ bị gió lạnh thổi đến bên tai Chu Liệt.

Chu Liệt cảm thấy anh nhất định là say rượu rồi. Nếu không tại sao anh không nghe được Giang Ninh nói cái gì.

Giang Ninh thật sự cảm thấy Chu Liệt say rượu rồi, cô mới chậm rãi nói nhiều như vậy.

Thấy Chu Liệt vẫn sững sờ không nhúc nhích, ngay cả ánh mắt cũng mờ mịt, Giang Ninh mới xác định được.

Anh ở trong mắt Từ Thụ, chỉ sợ ngay cả tên cũng không có.

Giang Ninh và Từ Thụ chỉ tán gẫu ngắn ngủi vài phút. Nhưng đối với Chu Liệt mà nói, mỗi một giây đều dài như vậy.

Trong đầu anh hiện lên vô số suy nghĩ.

Editor: Chang + Beta: Amouriel, Linh

Chắc anh nên đường đường chính chính đi qua, dù sao anh mới là chồng của Giang Ninh

Chu Liệt không nhớ nổi lần cuối anh nhìn thấy Từ Thụ là lúc nào, là năm năm trước hay là tám năm trước?

“Sao anh lại uống nhiều như vậy?”

Chắc anh nên như không có việc gì phải đi chào hỏi Từ Thụ…

Chu Liệt cảm thấy anh nhất định là say rượu rồi. Nếu không tại sao anh không nghe được Giang Ninh nói cái gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận