Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

—— Anh Chu, vậy em không thể nhìn thấy anh ở trường đại học nữa, cũng không có cách nào tỏ tình với anh.

“Anh Chu, thật sao? Anh thật sự sẽ đợi em ở trường đại học sao? Em nhất định sẽ học hành chăm chỉ”

——Anh Chu, anh phải đợi em, nhất định phải đợi em nhé.

Tình cảm ngây ngô ngây thơ ngày ấy, ẩn giấu trong từng câu từng chữ.

……

“Anh Chu, anh ở trường đại học có gặp được bạn học nữ anh thích không ạ? Bọn họ đều nói lên đại học có thể yêu dương đấy.”

Giang Ninh không chỉ tìm thấy điện thoại di động trong hộp, mà còn tìm thấy dây sạc.

Ôm một tia chờ đợi, cắm dây điện.

—— Anh Chu, vậy em không thể nhìn thấy anh ở trường đại học nữa, cũng không có cách nào tỏ tình với anh.

Không ngờ tới, điện thoại di động bị giấu trong hộp hơn mười năm này vậy mà còn có thể bật được.

“Anh Chu, nếu kỳ thi tháng này em không làm tốt, em không thi được vào đại học thì làm sao bây giờ?”

Giang Ninh nhìn màn hình điện thoại sáng lên, không dám tin

Ngón tay cô nhẹ nhàng ấn, lập tức ấn vào chỗ “Hộp thư đến”.

Trong những năm đó, nông thôn đã từ từ phát triển để lối sống trở nên sung túc

Bên trong, từng cái một, tất cả đều là tin nhắn Chu Liệt gửi cho cô vào lúc đó.

Năm đó, Chu Liệt hai mươi hai tuổi.

Có đáp án đề toán, có những cuộc trò chuyện nhàm chán giữa hai người, cũng có…

[Được, anh sẽ đợi em.]

Đây là tin nhắn cuối cùng của bọn họ.

Thời gian là ngày 1 tháng 4.

Ngón tay cô nhẹ nhàng ấn, lập tức ấn vào chỗ “Hộp thư đến”.

Hai tháng trước khi Giang Ninh tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học.

——

Giá như lúc đó thời gian có thể dừng lại thì tốt biết bao.….

Giang Ninh nhấn bàn phím điện thoại di động từng chút.

Giang Ninh đang bóc một quả trứng luộc cho Chu Điềm, vẫn như thường lệ ở trong bát nhỏ đập nát cho cô bé con ăn.

Lúc đó Giang Ninh còn không hiểu chứng minh thư là gì, chỉ cảm thấy trên đó có ảnh chụp của Chu Liệt, nên vui vẻ đưa cho Giang Hải xem.

Cái chứng minh thư lén lút giấu đi kia bị Giang Ninh không cẩn thận nhìn thấy.

Đọc qua mỗi tin nhắn trong hộp thư đến.

Chỉ có điều…

Cô cong đôi mắt, cười nhẹ: “A Liệt, chúc anh sinh nhật vui vẻ.”

Đó là một ngày bình thường không đáng chú ý.

Dung lượng điện thoại di động năm đó rất nhỏ, hộp thư đến có thể chứa tin nhắn văn bản cũng có số lượng.

Năm ấy Chu Liệt mười sáu tuổi.

Giang Ninh thèm ăn nên từ sáng sớm đã đuổi theo Chu Liệt hỏi: “Anh trai, khi nào chúng ta có thể ăn bánh ngọt nhỏ ạ? Lúc đó em có thể thổi nến được không ạ?”

Nhưng Chu Liệt gửi cho cô nhiều như vậy mà hiện tại còn lưu lại trong hộp thư đến. Tất cả mọi thứ lúc Giang Ninh mười bảy tuổi, sau khi lăn qua lộn lại cẩn thận lựa chọn, lựa chọn kỹ lưỡng

Anh cầm đũa không sợ nóng mà ăn một miếng lớn. Vẻ mặt có chút sững sờ.

Chu Liệt 35 tuổi. Tròn hai mươi năm Chu Liệt đến nhà họ Giang.

Mỗi tin nhắn đều có thể làm cho cô nhớ lại chuyện lúc đó.

Editor: Chao + Beta: Amouriel – Linh

Lần này.

Cô bé tiến đến trước mặt Chu Liệt, ngọt ngào nói, “Bố ơi, chúc bố sinh nhật vui vẻ! Buổi tối chúng ta có thể ăn bánh được không ạ?”

Cuộc sống không có gì khác nhau

Giang Ninh biểu hiện rất bình tĩnh, ngay cả hốc mắt cũng không đỏ.

Giang Hành cũng vui vẻ nói một câu: “Bố ơi, chúc bố sinh nhật vui vẻ ạ~”

Anh yên lặng, đưa nguyện vọng sinh nhật cũng cho Giang Ninh.

Chắc là năm đó đau đớn quá nặng, thế cho nên đến bây giờ chết lặng, có vẻ không hề đau như vậy nữa.

Anh còn dặn dò vài câu: “Mấy ngày nay Điềm Điềm có chút ho, con ở nhà trẻ chú ý em con chút, không cho phép em cởi áo khoác nhé.”

Chỉ có điều…

Những ngọn nến trên bánh sinh nhật của Chu Liệt đều do Giang Ninh thổi.

Đôi mắt đen láy của Chu Liệt nhìn chằm chằm bát mì trường thọ nóng hổi kia, kìm lòng không được mỉm cười.

Bình luận (0)

Để lại bình luận