Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh thậm chí không cần suy nghĩ mà nói thẳng: “Em cảm thấy anh kết hôn với em chỉ vì báo đáp sao?”

Đồng nghiệp thúc giục Giang Ninh nhanh chóng đến bệnh viện.

“Bố đã nói với em rồi, ông ấy làm những việc này cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới muốn lấy sự báo đáp từ trên người anh! Ông ấy chỉ tiện tay giúp một việc mà thôi…”

Công việc tuy tẻ nhạt, nhưng không hề mệt mỏi. Tiền lương không cao, nhưng thắng ở việc ổn định.

Bọn họ nhìn nhau.

“Sau đó anh trở nên ưu tú như vậy, lợi hại như thế…… Bố em rất hạnh phúc và tự hào về anh.”

Nhưng Giang Ninh chưa bao giờ hỏi anh, cũng chưa từng có bất kỳ phản ứng nào đối với chuyện này.

Giang Ninh sững sờ, đôi mắt đỏ bừng giật mình, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ không phải sao?”

Giang Ninh nhắc tới chuyện cũ, đặc biệt là sau khi nhắc tới Giang Hải, hốc mắt cô khẽ đỏ lên

“A Liệt, anh đã trả hết rồi, thật sự em không cần anh tiếp tục báo đáp nữa.”

Đôi mắt cô đỏ bừng lắc đầu, hốc mắt nổi lên một tầng hơi nước mông lung, cảm xúc kích động thì thào tự nói.

Nhưng về mặt tình cảm, cô vẫn bình tĩnh.

Về báo đáp…

“Sao lại không phải chứ?”

Chu Liệt không lên tiếng, chỉ cả người căng thẳng, nghe Giang Ninh tiếp tục nói.

“Bố đã nói với em rồi, ông ấy làm những việc này cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới muốn lấy sự báo đáp từ trên người anh! Ông ấy chỉ tiện tay giúp một việc mà thôi…”

Hơn nữa bên cạnh cô có Giang Hải.

“A Liệt, anh không nợ em, cũng không nợ bố em, thật sự anh không cần nợ nhà em cái gì hết.”

“Cho dù thật sự có thiếu nợ… 10 năm, anh và em đã kết hôn mười năm, cũng chăm sóc em mười năm qua, thật sự là đủ rồi. ”

Mà đồng nghiệp vội vàng chạy tới, nhìn về phía về phía Giang Ninh hét: “Giang Ninh, không ổn rồi, bố cô ngất xỉu dưới đất, bây giờ đã đưa đến bệnh viện ở thôn!”

“A Liệt, anh đã trả hết rồi, thật sự em không cần anh tiếp tục báo đáp nữa.”

Báo đáp.

Nhưng về mặt tình cảm, cô vẫn bình tĩnh.

Lúc hai chữ này từ trong miệng Giang Ninh nói ra, vẻ mặt Chu Liệt đã nứt ra rất rõ.

Anh thậm chí không cần suy nghĩ mà nói thẳng: “Em cảm thấy anh kết hôn với em chỉ vì báo đáp sao?”

Cô thực sự không cảm giác gì sao?

Giang Ninh sững sờ, đôi mắt đỏ bừng giật mình, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ không phải sao?”

Bọn họ nhìn nhau.

Chu Liệt nhíu mày thật chặt, trong mắt hiện lên không dám tin, thậm chí cảm thấy có chút hoang đường.

Nhưng mà Giang Ninh thẳng thắn nhìn anh, trên mặt không có một chút do dự, vẻ mặt chắc chắn.

Trong một đêm này, lần đầu tiên cả hai người mất đi sự bình tĩnh giả vờ mạnh mẽ.

Cô nóng đến mức đầu đầy mồ hôi, ngực buồn bực nhảy dựng lên

Làm sao cô có thể tin chuyện đó chứ?

Một câu hỏi nhanh, một câu trả lời nhanh.

Lúc hai chữ này từ trong miệng Giang Ninh nói ra, vẻ mặt Chu Liệt đã nứt ra rất rõ.

Đây là phản ứng trực tiếp nhất của họ đối với vấn đề “ly hôn”.

“A Liệt, anh không nợ em, cũng không nợ bố em, thật sự anh không cần nợ nhà em cái gì hết.”

Chu Liệt nhíu mày thật chặt, trong mắt hiện lên không dám tin, thậm chí cảm thấy có chút hoang đường.

Chu Liệt từng nghe qua những tin đồn này, nhưng cho tới bây giờ anh cũng không quan tâm, thậm chí còn ra mặt phản bác.

Chu Liệt nặng nề lên tiếng: “Không phải… A Ninh, thật sự không phải…”

Nhưng mà Giang Ninh thẳng thắn nhìn anh, trên mặt không có một chút do dự, vẻ mặt chắc chắn.

Sau khi tốt nghiệp cấp 3, cô không tiếp tục đi học nữa mà làm nhân viên thu ngân trong một siêu thị, mỗi ngày theo quản lý tính sổ sách.

Chẳng lẽ… không phải sao?

Là chuyện lúc mười năm trước….

Vào giờ lúc này, Chu Liệt mới hoàn toàn hiểu được những năm gần đây, trong lòng Giang Ninh suy nghĩ thật sự.

Đó là phần hạnh phúc nhất trong cuộc đời Giang Ninh. Cô không yêu cầu bất cứ điều gì khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận