Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Về báo đáp…

Đây là lời phản bác của Giang Ninh đối với Chu Liệt, cũng là khiếu nại đối với Chu Liệt.

Người trong thôn đều nói anh vì báo đáp nên kết hôn với Giang Ninh.

“Em biết anh muốn cảm ơn bố em vì đã giúp anh làm hết tất cả, năm đó lúc anh không có tiền nộp học phí, là ông ấy thay anh trả mấy trăm đồng kia…”

Chu Liệt từng nghe qua những tin đồn này, nhưng cho tới bây giờ anh cũng không quan tâm, thậm chí còn ra mặt phản bác.

Chu Liệt cho rằng, Giang Ninh không tin, cho nên mới thờ ơ như vậy.

Giang Ninh chắc chắn cũng đã nghe qua.

Đối với Chu Liệt mà nói, điều này có lẽ còn đau lòng hơn so với việc nghe thấy hai từ “ly hôn”, khoảnh khắc đó giống như bị một con dao găm vào tim vậy

Nhưng Giang Ninh chưa bao giờ hỏi anh, cũng chưa từng có bất kỳ phản ứng nào đối với chuyện này.

Chu Liệt cho rằng, Giang Ninh không tin, cho nên mới thờ ơ như vậy.

Trong một đêm này, lần đầu tiên cả hai người mất đi sự bình tĩnh giả vờ mạnh mẽ.

Đây là thời đại nào rồi, làm sao có người vì báo đáp mà đặt cược hôn nhân, thậm chí là cả cuộc đời bản thân mình vào đó chứ.

“Sau đó anh trở nên ưu tú như vậy, lợi hại như thế…… Bố em rất hạnh phúc và tự hào về anh.”

Giang Ninh không có gì không hài lòng với cuộc sống như vậy, rất bình tĩnh, rất thoải mái.

Một điều vô lý như vậy.

Làm sao cô có thể tin chuyện đó chứ?

Lúc này, cổ họng Chu Liệt khô khốc đến mức ngay cả một câu cũng nói không nên lời.

Editor: TLinh + Beta: Amouriel – Linh

Anh chỉ dùng ánh mắt nồng đậm mà đau lòng, thậm chí còn mang theo uất ức, không thể tin nổi nhìn Giang Ninh.

Giang Hải rất vui vẻ.

Giang Ninh một mình kiểm kê hàng tồn trong kho, trong kho không có điều hòa, nóng oi bức nhưng không thông gió.

Mười năm này…

Tất cả những gì anh làm, cảm xúc của anh…

Tất cả những gì anh làm, cảm xúc của anh…

Đôi khi có ca sáng, đôi khi có ca đêm, một tuần nghỉ một lần.

Cô thực sự không cảm giác gì sao?

Giang Ninh nhắc tới chuyện cũ, đặc biệt là sau khi nhắc tới Giang Hải, hốc mắt cô khẽ đỏ lên

“Năm đó… Năm đó nếu không phải bố em bị bệnh…Nếu không phải bố em gọi điện thoại cho anh… Anh sẽ không quay về đâu! Anh sẽ không trở về…”

Đối với Chu Liệt mà nói, điều này có lẽ còn đau lòng hơn so với việc nghe thấy hai từ “ly hôn”, khoảnh khắc đó giống như bị một con dao găm vào tim vậy

Chu Liệt nặng nề lên tiếng: “Không phải… A Ninh, thật sự không phải…”

Vào giờ lúc này, Chu Liệt mới hoàn toàn hiểu được những năm gần đây, trong lòng Giang Ninh suy nghĩ thật sự.

Giang Ninh bị ánh mắt Chu Liệt nhìn chăm chú như vậy, nghe những lời anh phủ nhận, trong lòng có thứ gì đó như muốn sụp đổ trong phút chốc.

Người trong thôn đều nói anh vì báo đáp nên kết hôn với Giang Ninh.

“Sao lại không phải chứ?”

Báo đáp.

“Năm đó… Năm đó nếu không phải bố em bị bệnh…Nếu không phải bố em gọi điện thoại cho anh… Anh sẽ không quay về đâu! Anh sẽ không trở về…”

Giang Ninh cho rằng bản thân đã không cẩn thận bị say nắng.

Đôi mắt cô đỏ bừng lắc đầu, hốc mắt nổi lên một tầng hơi nước mông lung, cảm xúc kích động thì thào tự nói.

Đây là lời phản bác của Giang Ninh đối với Chu Liệt, cũng là khiếu nại đối với Chu Liệt.

Giang Ninh bị ánh mắt Chu Liệt nhìn chăm chú như vậy, nghe những lời anh phủ nhận, trong lòng có thứ gì đó như muốn sụp đổ trong phút chốc.

Là chuyện lúc mười năm trước….

Năm đó.

Một câu hỏi nhanh, một câu trả lời nhanh.

Giang Ninh hai mươi tuổi.

“Cho dù thật sự có thiếu nợ… 10 năm, anh và em đã kết hôn mười năm, cũng chăm sóc em mười năm qua, thật sự là đủ rồi. ”

Sau khi tốt nghiệp cấp 3, cô không tiếp tục đi học nữa mà làm nhân viên thu ngân trong một siêu thị, mỗi ngày theo quản lý tính sổ sách.

Bình luận (0)

Để lại bình luận