Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Liệt không đến một mình, anh tới đây rất vội vàng, Tần Niệm đang đi công tác cùng Chu Liệt cũng không yên tâm mà đi theo anh.

Giang Ninh đã nhớ lại không biết bao nhiêu lần.

Tần Niệm cau mày, vẻ mặt không thể tin được hiện lên trên khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp.

Cô nói: “Em không muốn… Rời khỏi nơi này…”

“Chu Liệt, anh đang nói cái gì vậy? Anh muốn từ chức? Anh điên rồi à!”

“Từ khi anh còn chưa tốt nghiệp nghiên cứu sinh, đã ở văn phòng làm việc bán mạng trong công ty! Một năm 365 ngày, anh có thể đi làm 360 ngày, ngay cả cuối năm đêm 30, anh vẫn còn ở lại tăng ca!”

Chuyện bọn họ kết hôn, cứ như vậy mà làm luôn.

“Qua nửa năm nữa, anh sẽ là đối tác của công ty! Là đối tác trẻ nhất trong khách hàng của chúng tôi!”

“Chu Liệt, tôi chưa từng thấy ai xuất sắc thích hợp hơn anh! Bây giờ anh nói với tôi là anh muốn từ chức sao? Còn để tôi quay lại giúp anh xử lý chuyện từ chức? ”

“Không phải anh đang nói đùa đấy chứ, đầu óc anh bị úng nước rồi à?! Từ ngày hôm qua anh nhận được cú điện thoại kia, anh đã trở lên không ổn rồi. Tôi đi theo anh lái xe đến đây 10 tiếng đồng hồ, không phải để nghe anh nói những thứ vớ vẩn này!”

Chu Liệt còn nói gì đó ’’…’’, Giang Ninh không nghe thấy.

“Chu Liệt, người đàn ông nằm trên giường bệnh, còn có người phụ nữ kia, rốt cuộc là gì của anh?”

Bời vì Tần Niệm quá khiếp sợ, tâm trạng không khống chế được.

Cô chỉ nhìn Chu Liệt ngồi xổm trước mặt cô.

Tiếng hét của cô ta liên tục được khuếch đại ở cầu thang yên tĩnh.

Giờ lúc này, Giang Ninh vô cùng rõ ràng nghe được tiếng lòng của mình.

Chu Liệt nói, “Cô nhỏ giọng một chút, nơi này là bệnh viện đừng quấy rầy người khác…”

Chu Liệt còn nói gì đó ’’…’’, Giang Ninh không nghe thấy.

Bởi vì khi cô nghe rõ Tần Niệm nói, cô bèn xoay người rời đi.

Giang Ninh trở về chỗ ngồi ban đầu của cô, khoác áo âu phục của Chu Liệt, sau đó nhắm mắt lại.

Tay cô nắm chặt vạt áo, cảm nhận được hơi thở của Chu Liệt còn lưu lại trên quần áo.

Giờ lúc này, Giang Ninh vô cùng rõ ràng nghe được tiếng lòng của mình.

Cô muốn Chu Liệt ở lại.

Ích kỷ, muốn anh ấy ở lại.

Một lát sau.

Chu Liệt đi tới, đánh thức Giang Ninh đang ngủ, “A Ninh, phòng bệnh mới sắp xếp xong rồi, có giường để nghỉ ngơi rồi em đi đổi chỗ khác để ngủ tiếp đi. ”

Chu Liệt nói, “Cô nhỏ giọng một chút, nơi này là bệnh viện đừng quấy rầy người khác…”

Giang Ninh mở mắt ra, như thể chưa nghe thấy cái gì cả.

“Không phải anh đang nói đùa đấy chứ, đầu óc anh bị úng nước rồi à?! Từ ngày hôm qua anh nhận được cú điện thoại kia, anh đã trở lên không ổn rồi. Tôi đi theo anh lái xe đến đây 10 tiếng đồng hồ, không phải để nghe anh nói những thứ vớ vẩn này!”

Cô bị Chu Liệt nắm tay, đi đến phòng bệnh của Giang Hải.

Phòng riêng sạch sẽ, vừa gọn gàng vừa có môi trường tốt

Có lẽ là bởi vì Chu Liệt đến đây, tinh thần Giang Hải có vẻ tốt hơn ngày hôm qua.

Ông chăm chú nhìn Chu Liệt dắt Giang Ninh đi vào, hai người đồng loạt ngồi bên giường bệnh của ông.

Nhưng Chu Liệt trước mắt, hơi thở trên người anh tản ra… Anh không còn thuộc về nơi này nữa.

Ánh mắt Giang Hải, cuối cùng dịu dàng dừng lại trên người Giang Ninh.

Ông cố gắng mở miệng: “A Ninh, con đã nghĩ kỹ chưa? Con thật sự nguyện ý kết hôn với A Liệt sao?”

Giang Ninh nhẹ nhàng gật đầu

“Bố ơi, con muốn kết hôn với anh Chu.”

Giang Ninh nhớ lại mọi chuyện xảy ra ngày hôm đó.

Giang Ninh nhớ lại mọi chuyện xảy ra ngày hôm đó.

Giang Hải hấp hối trên giường bệnh, Chu Liệt đang nắm chặt tay cô trên hành lang, cùng với từng lời Tần Niệm nói sau cánh cửa an ninh ở cầu thang.

Chu Liệt nhìn Giang Ninh lúc này, hận không thể vươn tay lau đi nước mắt của cô.

Trong những năm qua, những chuyện này luôn hiện lên trong đầu Giang Ninh hết lần này đến lần khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận