Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giống như dây cung đã kéo căng. Chỉ cần Chu Liệt sử dụng một chút lực lên trên, Giang Ninh cũng có thể đứt ra bất cứ lúc nào.

Những giọt nước mắt trong suốt chảy dài trên gò má nhợt nhạt của cô.

Đó là đối tượng cô có ra sao cũng không cách nào có thể mơ ước.

Trông cô có vẻ kích động, rồi lại thất thần.

Đè nén nhiều năm như vậy cảm xúc muốn bộc phát ra, nhưng không tìm ra được điểm đột phá.

Giang Ninh cắn chặt môi dưới, không ngừng đè nén hô hấp, cố gắng làm cho giọng nói của cô bình tĩnh một chút.

Chu Liệt vẻ mặt ngưng trọng, lo lắng nhìn Giang Ninh như vậy

Không phải cô không biết gì mà là cô giả vờ như không biết, sau đó lừa dối chính mình thật sự không biết gì cả.

Cô không ngừng đi tới đi lui, nhìn căn phòng này rồi lại nhìn Chu Liệt rồi cô đột nhiên đi về phía tủ quần áo.

Giang Ninh mở cửa tủ ra, lấy hết đồ vật bên trong, hai tay nắm chặt, ném vào trước mặt Chu Liệt.

Đè nén nhiều năm như vậy cảm xúc muốn bộc phát ra, nhưng không tìm ra được điểm đột phá.

Những sợi dây chuyền trang sức ban đầu đặt trên bàn trang điểm Giang Ninh, hiện giờ được cô thu dọn gọn gàng, bỏ vào trong túi xách.

Cô giống như một con thú nhỏ bị thương, một bên run rẩy, một bên khàn khàn gào thét.

‘’A Ninh, em hãy nghe anh nói——’’

“Em không thích nó! Em không thích những thứ này! ”

Một bên cô rơi nước mắt, một bên than khóc nức nở

‘’Không thích một chút nào, tất cả đều không thích!’’

“Chu Liệt, anh có nói thật với em không? Những bộ quần áo này bao nhiêu tiền?! ”

“Chu Liệt, em không thích máy tính của anh. Cũng không thích cuốn sách của anh…..”

Từng món từng món, bị Giang Ninh ném xuống đất, cũng không phải quần áo của Chu Liệt, mà là của Giang Ninh.

Từ đồ thủ công thêu hoàn mỹ đến chất vải đắt tiền, tất cả đều im lặng lộ ra giá trị của những bộ quần áo này.

Mà bây giờ…

Chúng nên được đặt trong chiếc tủ sang trọng hơn, chờ đợi cho các quý bà tinh tế để lựa chọn rồi mang về nhà trong phòng thay đồ đắt tiền. Thay vì xuất hiện trong tủ quần áo nhỏ đóng kín của cô, sự biến dạng chật chội, không thể nhìn thấy vẻ ngoài đắt tiền vốn có của nó.

Bịch!

Giang Hải hấp hối trên giường bệnh, Chu Liệt đang nắm chặt tay cô trên hành lang, cùng với từng lời Tần Niệm nói sau cánh cửa an ninh ở cầu thang.

Có một thứ bị ném trước mặt Chu Liệt.

Chúng nên được đặt trong chiếc tủ sang trọng hơn, chờ đợi cho các quý bà tinh tế để lựa chọn rồi mang về nhà trong phòng thay đồ đắt tiền. Thay vì xuất hiện trong tủ quần áo nhỏ đóng kín của cô, sự biến dạng chật chội, không thể nhìn thấy vẻ ngoài đắt tiền vốn có của nó.

Những sợi dây chuyền trang sức ban đầu đặt trên bàn trang điểm Giang Ninh, hiện giờ được cô thu dọn gọn gàng, bỏ vào trong túi xách.

Giang Ninh cắn chặt môi dưới, không ngừng đè nén hô hấp, cố gắng làm cho giọng nói của cô bình tĩnh một chút.

Người đàn ông này…

Cô cũng không muốn lúc ly hôn Chu Liệt, trở nên điên loạn như vậy

“Anh nói với em đi, những thứ này chỉ là đồ giả anh tùy tiện mua. Em cũng nói với A Thanh, đều là giả! Tất cả đều là giả hết! Chỉ có mấy trăm đồng là có thể tùy tiện mua mấy thứ này!”

Nhưng trong mắt Chu Liệt, anh chỉ nhìn thấy một Giang Ninh tàn tạ.

Một bên cô rơi nước mắt, một bên than khóc nức nở

“Chu Liệt, anh có biết một tháng lương của A Thanh kiếm bao nhiêu không? Cô ấy đã đảm nhận công việc ban đầu của em trong siêu thị, nhưng thu nhập hàng năm của cô ấy không đủ khả năng mua chiếc vòng tay mà anh đưa cho em!”

Sao lại không phải chứ?!

“Anh nói với em đi, những thứ này chỉ là đồ giả anh tùy tiện mua. Em cũng nói với A Thanh, đều là giả! Tất cả đều là giả hết! Chỉ có mấy trăm đồng là có thể tùy tiện mua mấy thứ này!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận