Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“… Em mệt mỏi quá, A Liệt. Em vì lừa gạt chính mình, thật sự rất mệt mỏi…”

Không chỉ quần áo, đồ trang sức.

“Còn kịp… Anh mới 35 tuổi… Tất cả mọi thứ có thể bắt đầu một lần nữa … Em sẽ để anh đi… A Liệt, em sẽ để anh đi…”

Trong ngôi nhà này, có rất nhiều bí mật.

Không phải cô không biết gì mà là cô giả vờ như không biết, sau đó lừa dối chính mình thật sự không biết gì cả.

Giang Ninh dùng hết sức lực toàn thân, hai chân yếu ớt lui về phía sau vài bước.

Chu Liệt vội vàng vươn tay, muốn đỡ Giang Ninh.

Nhưng Giang Ninh cố tình né ra lùi về sau lưng tựa vào vách tường, tránh tay Chu Liệt, thoáng đứng vững.

Cô thở hổn hển thật sâu, nhắm mắt lại trong đau đớn.

“Chu Liệt, em không thích máy tính của anh. Cũng không thích cuốn sách của anh…..”

Từng món từng món, bị Giang Ninh ném xuống đất, cũng không phải quần áo của Chu Liệt, mà là của Giang Ninh.

“Mỗi lần anh ở trong phòng làm việc, em luôn cảm thấy trong căn phòng này không có anh… Hoặc là nói, anh không nên ở nơi này…”

“Còn kịp… Anh mới 35 tuổi… Tất cả mọi thứ có thể bắt đầu một lần nữa … Em sẽ để anh đi… A Liệt, em sẽ để anh đi…”

Sau khi Giang Ninh mất khống chế, hay nói đúng hơn là lúc Giang Ninh cuối cùng nguyện ý nói ra những lời trong lòng, Chu Liệt vẫn im lặng.

Trong phòng, đồ đạc lộn xộn.

Ở giữa bọn họ cũng không có ai làm sai, vận mệnh trời xui đất khiến, đưa bọn họ đẩy đến tình trạng như bây giờ.

Nhưng quyết tâm của Giang Ninh hiển nhiên vượt qua sức tưởng tượng của Chu Liệt.

Anh chỉ ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn người phụ nữ trước mặt.

“Anh vẫn luôn thích Điềm Điềm, Điềm Điềm cũng thích anh, nếu anh muốn con bé em có thể để Điềm Điềm đi theo anh’’.

Dù cho trong lòng anh có vô số lời muốn phản bác, nhưng nghẹn trở về không thể nói ra.

Anh đè nén cảm xúc trong lồng ngực, nhìn Giang Ninh, khàn khàn lên tiếng, “Nếu anh muốn cả hai thì sao?”

Không phải là anh không muốn nói.

Không biết từ lúc nào, thân phận của anh và Giang Ninh đã bị hoán đổi.

Lúc này, dường như anh đã hiểu hết thảy.

Mà là anh sợ vừa lên tiếng, lại kích thích Giang Ninh, cũng sợ cô lại biến thành dáng vẻ thất thần lúc trước không lên tiếng nói chuyện với anh nữa.

Vậy nên bây giờ.

Chi bằng một lần khiến Giang Ninh tất cả đều phát tiết ra ngoài

Editor: TLinh + Beta: Amouriel – Linh

Phải.

Mà Chu Liệt cuối cùng đã nghe thấy những cuộc đấu tranh đau đớn trong suy nghĩ của cô, và những lời thì thầm của Giang Ninh đằng sau mười năm của cuộc hôn nhân.

Tại sao anh không nhìn ra chứ?!

Trong phòng, đồ đạc lộn xộn.

Cô buông tay xuống, khàn khàn mở miệng: “Trong tờ giấy ly hôn đã viết, hai đứa nhỏ, chúng ta mỗi người một bé.”

Giang Ninh lấy từng bộ quần áo, trang sức bị ném xuống, rải rác bốn phía.

Chu Liệt chưa bao giờ biết rằng thì ra những gì anh đối xử tốt với Giang Ninh, lại có thể gây áp lực lớn cho cô như vậy.

“Em như nào cũng được, chúng ta mỗi người một người, chỉ cần anh để lại một người cho em……Nếu anh không thích thì giao cả hai đứa trẻ cho em. ”

Đó là chính đứa con mà cô liều mạng sinh ra.

Anh nhìn những thứ này.

Giang Ninh lấy từng bộ quần áo, trang sức bị ném xuống, rải rác bốn phía.

Như nhìn thấy ——— một que kem sữa bò trước kia.

Anh đột nhiên lên tiếng.

Lúc đó, anh chật vật nắm lấy túi tiền trống rỗng, cảm giác được sự đau đớn khi xương sống bị đè cong.

Anh cố gắng giữ viên ngọc trai trong lòng bàn tay của mình, nâng niu viên ngọc trên đầu trái tim của mình.

Mà bây giờ, Giang Ninh khóc nói cho anh biết, cô không thích mấy thứ này, một chút cũng không thích…

Trong bản thỏa thuận ly hôn đã viết.

Họ giống nhau như thế sao?

Nó lại cho rằng bản thân chỉ là một cục đá bình thường.

Trách không được lúc đó, khi cô nghe được tên đứa nhỏ, có vẻ muốn nói rồi lại thôi…

Bình luận (0)

Để lại bình luận