Chương 128

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 128

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A Ninh… A Ninh bé nhỏ của chú… Chú không còn thời gian để chăm sóc bé con nữa…”

“Người khác chú cũng không tin tưởng được, sau cùng chú vẫn tin tưởng cháu. Sau khi chú rời đi, nhờ cháu chăm sóc A Ninh một thời gian nhé…”

“Đây là lỗi của chú… Chú đã quá coi nó như một đứa trẻ mà không cho nó một không gian trưởng thành… Nhưng nó là con của chú, chú không thể bỏ mặt được…”

Sự tàn nhẫn của Chu Liệt cũng không chấm dứt.

“A Liệt, làm phiền cháu, chú ý nó nhiều hơn một chút, chờ nó có thể buông bỏ chú, để cho nó tự lập đi…’’

Đây là mục đích ban đầu của Giang Hải.

Chu Liệt hoàn toàn không biết chuyện này, trong ánh mắt tất cả vừa khiếp sợ vừa lo lắng.

Hy vọng lấy thứ này để chứng minh, anh có thể cho Giang Ninh một cuộc sống tốt.

Ông biết thời gian của mình không còn nhiều nữa, nhưng sợ Giang Ninh một mình không chống đỡ được ngày sau khi ông mất.

Đứa trẻ từng cao hơn ông giờ đã trở thành một người đàn ông thành đạt.

Nhưng cuối cùng ông tiều tụy rồi lại vô lực mở miệng.

Sau khi ông chết, ông hy vọng Chu Liệt có thể chăm sóc Giang Ninh một thời gian.

Bởi vì Giang Ninh nói một câu đơn giản, anh vui vẻ đến mức một đêm cũng không ngủ.

Từ lời nói ngắn ngủi của Giang Hải, anh không biết Giang Ninh bị tai nạn xe cộ rốt cuộc có nghiêm trọng hay không, không biết cuối cùng cô bị thương như thế nào.

Chờ nỗi buồn theo thời gian mờ nhạt, chờ Giang Ninh có thể một mình tiếp tục tự lập, như vậy trách nhiệm của Chu Liệt cũng kết thúc.

Người trả lời điện thoại là Giang Hải.

Nhưng ngày hôm đó.

Khi Chu Liệt liên lạc với Giang Ninh một lần nữa, điện thoại di động của Giang Ninh đã không có ai nghe máy.

Chu Liệt ngồi bên giường bệnh của Giang Hải, nghe xong những lời ông ấy nói, sắc mặt ngưng trọng lâm vào trầm tư.

Tuy nhiên, tất cả những chuyện này giống như một câu chuyện cổ tích tốt đẹp vào ngày Cá tháng Tư.

Chu Liệt nhíu mày, lồng ngực run rẩy, “Tại sao vậy?”

Vài phút sau.

Sau đó.

Anh ngước mắt nhìn về phía Giang Hải một lần nữa, đưa ra lời cầu xin thay đổi cả cuộc đời anh.

Giang Hải nghe xong, cũng không lên tiếng lập tức, không gật đầu, cũng không lắc đầu.

“Chú Giang, xin chú giao A Ninh cho cháu, cháu sẽ chăm sóc cô ấy cả đời, cho dù tương lai có bao lâu, cháu sẽ cùng cô ấy đi tiếp.”

Giọng nói Giang Ninh vừa nhẹ nhàng vừa vui vẻ, dường như vẫn còn văng vẳng bên tai Chu Liệt.

Editor: Chang + Beta: Amouriel – Linh

Lúc đầu Giang Hải nghe không hiểu lời của Chu Liệt có ý gì.

“Chú Giang, xin chú giao A Ninh cho cháu, cháu sẽ chăm sóc cô ấy cả đời, cho dù tương lai có bao lâu, cháu sẽ cùng cô ấy đi tiếp.”

Nhưng Chu Liệt càng nói tiếp, ông càng nghe càng cảm thấy kỳ lạ.

[Được, anh sẽ đợi em]

Giang Hải nhíu nhíu mày, không thể tin được hỏi: “Ý cháu là… Cháu muốn cùng A Ninh…”

Giang Hải chưa từng nghi ngờ mỗi một câu Chu Liệt nói.

Chu Liệt không chút do dự nói ra những lời này.

“Cháu muốn kết hôn với A Ninh.”

Anh thậm chí còn chuẩn bị một bản thảo nghiêm ngặt có thể so sánh với luận văn trong một khoảng thời gian ngắn

Chu Liệt không chút do dự nói ra những lời này.

Giang Hải rũ mắt xuống, sau đó khẽ nhướng mi, “Mấy năm trước A Ninh bị tai nạn xe cộ, người không có việc gì chỉ là cơ thể bị thương, bác sĩ nói nó rất khó mang thai.”

Anh thậm chí còn chuẩn bị một bản thảo nghiêm ngặt có thể so sánh với luận văn trong một khoảng thời gian ngắn

Chu Liệt ngồi bên giường bệnh của Giang Hải, nghe xong những lời ông ấy nói, sắc mặt ngưng trọng lâm vào trầm tư.

“Tai nạn xe cộ… Hai năm trước?! Đó là hai năm trước, phải không chú? ”

Chu Liệt nói cho Giang Hải biết thành tựu hiện tại của anh, từ phát triển nghề nghiệp đến tiền gửi thẻ ngân hàng, tất cả đều giải thích từng cái một.

Ở trong xương cốt, anh vẫn là chàng trai gầy gò được Giang Hải đau lòng, sau đó đưa anh về nhà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận