Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giọng nói Giang Ninh vừa nhẹ nhàng vừa vui vẻ, dường như vẫn còn văng vẳng bên tai Chu Liệt.

Nhưng trong suy nghĩ hỗn loạn, anh nhạy bén suy nghĩ đến cái gì đó.

[Anh Chu, anh nói thật sao? Anh thật sự sẽ đợi em ở trường đại học? Chắc chắn em sẽ cố gắng ạ]

[Được, anh sẽ đợi em]

Ông biết thời gian của mình không còn nhiều nữa, nhưng sợ Giang Ninh một mình không chống đỡ được ngày sau khi ông mất.

Chu Liệt vẫn nhớ rõ, đó là ngày mùng 1 tháng 4.

Bởi vì Giang Ninh nói một câu đơn giản, anh vui vẻ đến mức một đêm cũng không ngủ.

Trong lồng ngực của anh, tất cả vừa thấp thỏm vừa bất an.

Tưởng tượng hình ảnh bọn họ có thể gặp lại nhau ở trường đại học.

Tuy nhiên, tất cả những chuyện này giống như một câu chuyện cổ tích tốt đẹp vào ngày Cá tháng Tư.

Khi Chu Liệt liên lạc với Giang Ninh một lần nữa, điện thoại di động của Giang Ninh đã không có ai nghe máy.

Chờ nỗi buồn theo thời gian mờ nhạt, chờ Giang Ninh có thể một mình tiếp tục tự lập, như vậy trách nhiệm của Chu Liệt cũng kết thúc.

Sau đó.

Tưởng tượng hình ảnh bọn họ có thể gặp lại nhau ở trường đại học.

Người trả lời điện thoại là Giang Hải.

Giang Hải nói: “Là A Liệt à, bé Ninh đang chơi điện thoại ở trường thì bị cô giáo phát hiện, điện thoại bị giáo viên tịch thu rồi. Giờ học lớp mười hai rồi, qua hai tháng nữa sẽ thi đại học, thầy cô quan sát chặt chẽ, không để phân tâm…”

Sau khi Giang Ninh kết thúc kỳ thi tuyển sinh đại học, Chu Liệt lại liên lạc nữa.

Thế nhưng điện thoại vẫn không có ai nghe máy.

Chỉ có Giang Hải thỉnh thoảng sẽ nhận một lần

Giang Hải nói: “A Liệt, không có việc gì đâu, cháu đừng lo lắng. Bé Ninh nói cái gì mà thi đại học thật vất vả mới kết thúc, đi ra ngoài du lịch với thằng nhóc thối Từ Thụ rồi. Đám trẻ con này, thế nhưng còn học được đi tàu hỏa…”

Giang Hải nói: “A Ninh thi không tốt, chú không nỡ để nó đi đại học ở chỗ khác, còn không bằng ở bên cạnh chú tốt hơn. Nghe nói Từ Thụ thi không tệ, cái gì 123 hay là 321 trường đại học trọng điểm ấy, A Ninh đi ra ngoài cùng thằng nhóc đó chúc mừng…”

“Cháu muốn kết hôn với A Ninh.”

Sau đó, Chu Liệt cũng không nghe thấy giọng nói của Giang Ninh nữa, chỉ là hết lần này đến lần khác nghe được cái tên Từ Thụ.

Cái tên Từ Thụ luôn gắn bó với Giang Ninh.

“Chú Giang, cháu không muốn có con.”

Chu Liệt lại nhớ những lời Giang Ninh từng nói.

“Cũng không biết thằng nhóc Từ Thụ kia thế nào rồi. Từ lúc lên đại học, chưa từng thấy thằng đó nữa…”

Khi anh nói ra điều này, anh rất nghiêm túc.

Hai năm trước, Giang Ninh không cố ý xa lánh anh mà là bị tai nạn xe cộ.

[Anh Chu, bố em nói chỉ cần em thi đậu đại học, thì sẽ cho phép em yêu đương!】

Giang Ninh trốn trong phòng điều hòa, ngay cả một bước cũng không muốn đi ra ngoài

Lúc đó, giọng nói của thiếu nữ Giang Ninh vừa hưng phấn vừa vui vẻ như vậy.

Giang Hải nói xong những lời này, ông luôn lén lút nhìn biểu cảm của Chu Liệt, sau đó đáy mắt nhanh chóng hiện lên áy náy.

Chu Liệt đau lòng không muốn nghĩ ra chuyện tiếp theo

Từ lúc đó trở đi, Chu Liệt bèn nói với Giang Ninh:

Cho nên từ đó về sau, anh càng ngày ít liên hệ với nhà họ Giang, chỉ có ngày nghỉ lễ khách sáo thăm hỏi….

Cho nên từ đó về sau, anh càng ngày ít liên hệ với nhà họ Giang, chỉ có ngày nghỉ lễ khách sáo thăm hỏi….

Vậy nên

Cuối cùng theo yêu cầu của Giang Hải, bọn họ từ bỏ điều trị đưa ông trở về nhà.

Có thứ gì đó nặng nề đụng vào suy nghĩ của Chu Liệt, hỗn loạn như ma, làm cho anh trong lúc nhất thời không nghĩ rõ toàn bộ.

Nếu như không phải lúc này Giang Hải bị bệnh, bọn họ cũng không biết khi nào còn có thể gặp nhau.

Bọn họ đổi mấy bệnh viện, kiểm tra thân thể toàn diện cho Giang Hải, nhưng đây là ung thư giai đoạn cuối, thuốc men chữa cũng vô dụng

Bình luận (0)

Để lại bình luận