Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô theo bản năng muốn xác nhận lời nói của người đàn ông là thật hay giả, rồi lại theo bản năng trốn tránh vẻ mặt trong mắt người đàn ông.

Là một sự hoảng loạn phức tạp, là sự kháng cự từ tận đáy lòng.

Chu Liệt nhắc tới chuyện quá khứ, trong ánh mắt có áy náy, nhưng không bao giờ hối hận.

Những thứ mà cô tin tưởng mười mấy năm nay lại bị Chu Liệt lật đổ từng chút một.

Giọng nói của Chu Liệt từng chút từng chút, khôi phục bình tĩnh trước kia.

‘’A Ninh, anh cũng chỉ là một người ích kỷ, cũng không tốt như em nghĩ…..’’

Chu Liệt dường như biết cô sẽ phản ứng như thế, nên mới cố chấp nâng mặt cô như vậy.

Anh không cho Giang Ninh bất kỳ cơ hội nào để né tránh, cũng không cho phần tình cảm này, tiếp tục hoang đường tụt xuống

Không nhúc nhích.

Bốn mắt giao nhau.

Anh không cho Giang Ninh bất kỳ cơ hội nào để né tránh, cũng không cho phần tình cảm này, tiếp tục hoang đường tụt xuống

Ánh mắt Chu Liệt, không dời đi một tấc

“A Ninh, về chuyện của đứa bé, là lỗi của anh, nhưng anh không hối hận.”

Chu Liệt tiếp tục khàn khàn lên tiếng.

Cô chỉ cảm thấy Chu Liệt không phải là dáng vẻ này.

Dưới ngón tay, anh cảm nhận được mí mắt Giang Ninh đang nhảy lên.

Trái tim cô vừa đau đớn vừa buồn bã.

“A Ninh, em nghe anh nói hết đã. Cho dù bây giờ em bảo anh chọn một lần nữa, anh vẫn sẽ nói cho em biết, anh không cần đứa bé”

“Bởi vì so với đứa bé người anh muốn là em hơn, người mà anh càng sợ mất đi cũng là em.”

Dưới ngón tay, anh cảm nhận được mí mắt Giang Ninh đang nhảy lên.

Ánh mắt Chu Liệt, không dời đi một tấc

“Khoảng thời gian em mang thai, anh nhìn em không thoải mái, nhìn em ăn không nổi miếng gì cả, nhìn em gầy đi mỗi ngày, nhưng anh không giúp được gì cho em…”

“Khoảng thời gian đó, đêm nào anh cũng nằm mơ thấy em vào phòng phẫu thuật’’.

‘’Là máu…… Tất cả đều là máu…”

“Anh chỉ có thể đứng ở bên ngoài, nhìn ánh đèn đỏ rực ngoài cửa phòng phẫu thuật…’’

Anh nói kiên định, rồi mang theo một ít lời nói lộn xộn hoảng loạn

“A Ninh, anh không cần đứa bé gì cả, anh chỉ muốn em khỏe mạnh, muốn em lúc nào cũng ở bên cạnh anh’’.

Càng gần gũi cảm nhận được, người đàn ông này đang đau đớn gào thét lên.

“A Ninh, anh muốn hai người chúng ta, cả đời bên nhau.”

Đây là “dã tâm” trần trụi nhất trong lòng Chu Liệt.

Anh mới là người gài bẫy Giang Ninh.

Anh muốn Giang Ninh mãi mãi được sống hạnh phúc cả đời.

Anh nói kiên định, rồi mang theo một ít lời nói lộn xộn hoảng loạn

Nếu như nói, đứa bé đối với Giang Ninh mà nói là một cái gai trong lòng không rút ra được.

Khiến cô không biết phải làm gì.

Đau đến mức không nhìn thấy dáng vẻ Chu Liệt run rẩy.

Giang Ninh không thể tiếp tục nói ra những lời sau đó, bởi vì cô bị Chu Liệt nặng nề chặn môi.

Vậy đối với Chu Liệt mà nói, tại sao không phải chứ?

Cô chỉ nhớ rằng sau khi thuốc mê hết tác dụng, cô đau đến khóc nức nở.

Chu Liệt rũ mắt xuống, khẽ mỉm cười. Lúc này, lồng ngực anh không tiếng động phập phồng một chút.

Lúc mang thai rất nguy hiểm….

Tại sao không giống như cô chứ, đã đi giữa sự sống và cái chết một lần.

Áp lực của cặp song sinh đối với người mẹ…..

Có lẽ.

Thân thể Giang Ninh….

Anh muốn ôm cô thật chặt, nhưng lại sợ làm cô đau.

Nỗi sợ mất cô…..

“Anh thật sự, thật sự, rất yêu em.”

Từng chút từng chút, đều khắc sâu vào trong xương tủy Chu Liệt.

Thân thể Giang Ninh….

Đôi khi chỉ có thể ngồi và ngủ …

Anh giấu quá kỹ, quá kỹ… Cho nên Giang Ninh cũng không phát hiện ra.

Trong mắt cô hiện lên đốm lửa giống như đom đóm, rồi lại đang nghi ngờ bồi hồi.

Mà bây giờ, Giang Ninh nghe những lời Chu Liệt giấu trong lòng.

“A Ninh, chúng ta gặp nhau, quả thật là bởi vì bố em đưa anh đến nhà này…. Em không biết anh biết ơn chuyện này như thế nào đâu. Nếu không có chuyện này, chỉ sợ cả đời này anh cũng không quen biết em…’’

Bình luận (0)

Để lại bình luận