Chương 144

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 144

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyện này có thật không?

Người đàn ông xoa mặt cô, nhẹ nhàng vuốt ve một lần nữa, không ngừng nói, “Em không sao là tốt rồi, em không sao là tốt rồi…”

Nhiệt độ nhàn nhạt, khiến trái tim cô run rẩy.

Cô rất đau.

Lúc đó Chu Liệt.

Đau đến mức không nhìn thấy dáng vẻ Chu Liệt run rẩy.

Giang Ninh đột nhiên bị đánh thức.

Lông mi của cô không ngừng run rẩy, nhưng làm thế nào cũng không nỡ nhắm mắt lại. Cứ như vậy nhìn thẳng người đàn ông trước mặt.

Lòng bàn tay cô đặt trên người Chu Liệt, bất tri bất giác, ngón tay trắng bệch nắm chặt quần áo trên người anh.

Nội tâm trì trệ đột nhiên nứt ra một khe hở, vô số cảm xúc trào ra.

Trong một đêm, Giang Ninh bị cuốn trôi.

Chu Liệt nhìn đồng tử đang kích động của cô, tiến lại gần.

Một nụ hôn nhẹ nhàng rơi vào mắt Giang Ninh.

Nhiệt độ nhàn nhạt, khiến trái tim cô run rẩy.

Không lên tiếng, cũng không cử động.

Mà ngón tay của người đàn ông, còn đang nhẹ nhàng xoa nắn nơi anh đã hôn qua.

Giang Ninh không nhớ rõ.

“A Ninh, chuyện của đứa bé cũng như vậy…… Anh đặt cho Tiểu Hành mang họ Giang, chỉ là bởi vì nó là đứa con mà em dùng tính mạng đổi lấy, con hẳn là thuộc về em, cho dù bất luận kẻ nào, bất cứ chuyện gì cũng không có quan hệ’’,

Giang Ninh đột nhiên bị đánh thức.

“Cũng giống như anh yêu em, bất luận kẻ nào, bất cứ chuyện gì cũng không có quan hệ, là Chu Liệt yêu Giang Ninh.”

Nếu như nói, đứa bé đối với Giang Ninh mà nói là một cái gai trong lòng không rút ra được.

Đó là tình yêu của một người đàn ông dành cho một người phụ nữ.

Báo đáp…

Chu Liệt rũ mắt xuống, khẽ mỉm cười. Lúc này, lồng ngực anh không tiếng động phập phồng một chút.

Báo đáp…

“A Ninh, chẳng lẽ em không biết mình tốt bao nhiêu sao?”

Đứa bé…

Những khúc mắc trong lòng Giang Ninh, anh tự tay rút từng cây ra.

Nhưng cuối cùng, mấu chốt của những vấn đề này lại nằm ở tình cảm của họ.

Trong đầu anh, đến bây giờ vẫn là một câu nói tan nát cõi lòng của Giang Ninh , “… Là anh không yêu em…”

Mà ngón tay của người đàn ông, còn đang nhẹ nhàng xoa nắn nơi anh đã hôn qua.

Chu Liệt yêu thương đứa bé, tất cả đều xuất phát từ tận đáy lòng.

“A Ninh, chúng ta gặp nhau, quả thật là bởi vì bố em đưa anh đến nhà này…. Em không biết anh biết ơn chuyện này như thế nào đâu. Nếu không có chuyện này, chỉ sợ cả đời này anh cũng không quen biết em…’’

“Không quen biết em, anh sẽ không biết thì ra anh có thể yêu một người sâu đậm như vậy…”

“A Ninh, chẳng lẽ em không biết mình tốt bao nhiêu sao?”

“Anh thật sự, thật sự, rất yêu em.”

Chu Liệt yêu Giang Ninh

Tỏ tình, từng câu từng một.

Trong lỗ tai Giang Ninh, trong đầu, trong lồng ngực, đều bị được lấp đầy.

Khiến cô không biết phải làm gì.

Khiến nhịp tim của cô mất khống chế.

Trong đầu anh, đến bây giờ vẫn là một câu nói tan nát cõi lòng của Giang Ninh , “… Là anh không yêu em…”

Chu Liệt yêu Giang Ninh

“Không quen biết em, anh sẽ không biết thì ra anh có thể yêu một người sâu đậm như vậy…”

Chuyện này có thật không?

“A Ninh, chuyện của đứa bé cũng như vậy…… Anh đặt cho Tiểu Hành mang họ Giang, chỉ là bởi vì nó là đứa con mà em dùng tính mạng đổi lấy, con hẳn là thuộc về em, cho dù bất luận kẻ nào, bất cứ chuyện gì cũng không có quan hệ’’,

Trong mắt cô hiện lên đốm lửa giống như đom đóm, rồi lại đang nghi ngờ bồi hồi.

Cô rất muốn, nhưng quá lo lắng.

Cẩn thận như vậy, chỉ sợ là một giấc mộng thủy tinh nhiều màu sắc, vừa chạm vào đã vỡ vụn.

Chỉ cần anh nhắm mắt lại, ác mộng đáng sợ giống như rắn độc quấn chặt lấy trái tim anh

Đôi môi mềm mại, khẽ mấp máy.

Phát ra âm thanh nhỏ.

“Em…”

Giang Ninh không thể tiếp tục nói ra những lời sau đó, bởi vì cô bị Chu Liệt nặng nề chặn môi.

“Em…”

Trong nụ hôn này, không có sự dịu dàng hay lướt qua, cũng không có cẩn thận như trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận