Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố gắng hít thở thật sâu để bình tĩnh lại, Văn Tuyết Doanh nổ máy, đè lên chân ga lập tức phóng lên đường, cũng may ở xung quanh không có người nào đi qua, nếu không sẽ bị chiếc xe thể thao màu đỏ phóng như bay này dọa cho giật mình.

Khung cảnh hai bên cửa sổ, cứ như ảo ảnh liên tục vụt ra phía sau, nhưng mà Văn Tuyết Doanh vẫn không có ý định buông lỏng chân ga, ngược lại càng tăng thêm lực, trong tiếng nổ vang rần rần trên đường phố, một đạo tia chớp màu đỏ ầm ầm chạy như bùa đòi mạng với những người tham gia giao thông.

Dường như chỉ có tốc độ điên cuồng như vậy, mới có thể ném tất cả suy nghĩ ra khỏi đầu.

Cô mở cửa sổ ra để cho gió tùy ý thổi loạn mái tóc đen, luồng gió mạnh như thứ vũ khí bén nhọn tát liên tục vào mặt, làm cho đầu óc cô tỉnh táo thêm một chút, cười cười tự giễu bản thân mình thật thảm hại. Mắt thấy đã sắp đến công ty, đành dần dần thả chậm tốc độ.

Văn Tuyết Doanh muốn dùng những áp lực từ bên ngoài để gạt phăng đi phiền não, thế nên lượng công việc cô làm ngày hôm nay còn nhiều hơn cả một tuần trước cộng lại .

Chìm đắm trong bận rộn để thời gian trôi qua rất nhanh, mặt trời dần dần tắt nắng, cũng là lúc mà đêm đen bắt đầu xâm chiếm.

Bóng tối dần dần buông xuống.

Thời điểm màn đêm bao phủ công ty, tất cả nhân viên đều ngạc nhiên phát hiện, Văn Tuyết Doanh vốn không thích quá nhiều ánh sáng chói lóa, nhưng hôm nay đèn đuốc lại sáng trưng cả văn phòng, tất cả những vật dụng có thể phát ra ánh sáng đều bị cô bật lên. Thậm chí ngay cả sản phẩm đèn đuổi muỗi mà công ty phân phối cũng bị cô trưng dụng.

Hành động bất thường thực sự khiến mọi người kinh ngạc, chỉ là Văn Tuyết Doanh là lãnh đạo, mặc dù tò mò nhưng không ai dám hỏi bậy, dù sao kể cả giám đốc cũng phải nhường nhịn ba phần với cây đại thụ hái ra tiền này, huống chi là những nhân viên phổ thông.

Văn Tuyết Doanh lúc này đã hoàn thành toàn bộ công việc, nhìn bóng tối bên ngoài cửa kính mà âm thầm sợ hãi. Mỗi một lần cô nhìn vào đêm đen, ác mộng kinh khủng kia lại như cuộn băng chạy qua chạy lại trong đầu cô một lần nữa.

Thậm chí bây giờ cô còn không dám về nhà, bởi luôn cảm thấy dường như ở đâu đó trong đêm tối đang đứng một người đàn ông mang mặt nạ sắt.

Chỉ cần ra khỏi ánh sáng là rơi vào cái bẫy chết người. Cô cứ thế ngẩn người mờ mịt nhìn không chớp mắt vào bóng tối ngoài kia.

Cho đến khi bên tai vang lên âm thanh của trợ lý:“Văn tổng thanh tra, đã trễ thế như vậy rồi, sao ngài còn chưa về? Thi Tinh cũng sốt ruột, vừa rồi còn gọi điện thoại hỏi tôi vì sao ngài không nhận điện thoại.”

Văn Tuyết Doanh nghe vậy giật mình tỉnh táo lại, sao cô có thể quên Thi Tinh cũng đang ở nhà chứ, vội vàng sắp xếp đống giấy tờ, vào thang máy đi xuống chỗ đỗ xe, nổ máy chuẩn bị rời đi.

“Văn tiểu thư để chúng tôi chờ thật khổ, trễ như thế này mới chịu tan tầm, đúng là người đàn bà thép trong giới kinh doanh.” Một âm thanh ôn nhu nhẹ nhàng truyền đến từ phía sau, Văn Tuyết Doanh giật mình xoay nửa người lại, nhìn về phía giọng nói phát ra, ở đó là một người phụ nữ thành thục xinh đẹp động lòng người.

Giọng nói êm ái làm người xúc động, dáng người lả lướt, gương mặt thành thục cuốn hút, tuyệt đối là loại hình mà bất kỳ người đàn ông nào đều muốn sở hữu.

Nhưng đáng tiếc, Văn Tuyết Doanh cũng là phụ nữ, mà nhan sắc so với cô ta càng thêm xinh đẹp. Văn Tuyết Doanh lạnh lùng nói: “Cô là ai? Vào xe tôi bằng cách nào? Nhanh chóng cút xuống, bằng không tôi sẽ phải báo cảnh sát.”

Người phụ nữ đối diện nhìn chằm chằm cô nở nụ cười mà giống như không cười, bỗng nhiên nhoài người về phía trước nắm vuốt lấy khuôn mặt đang mang vẻ dè chừng của cô nói: “Thật đáng yêu, bảo sao chủ nhân lại thích cô đến như vậy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận