Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“To lên, tôi không nghe rõ.” Hoàng Oanh đưa tay vỗ vỗ lên mặt cô.

Văn Tuyết Doanh cảm thấy cực kỳ nhục nhã, thế nhưng cô không có chút vốn liếng nào trong tay để mà phản kháng, chỉ có thể thuận theo lớn giọng hô: “Chủ nhân!”

Hoàng Oanh nhìn ánh mắt phẫn hận của cô gái, biết rằng không thể ép bức quá mức, liền ra lệnh cho Văn Tuyết Doanh lái xe về.

Trên đường đi, hai người không hề nói với nhau một câu, người phụ nữ thành thục kia chỉ mỉm cười nhìn cô đầy hứng thú, yêu thích ngắm nhìn món đồ chơi mới mẻ.

Đến trước cửa nhà, Văn Tuyết Doanh dừng xe lại, lúc này Hoàng Oanh lật qua lật lại muốn tìm tòi thứ gì đó trong túi, móc ra một cái máy rung âm đạo điều khiển từ xa màu hồng phấn đưa cho Văn Tuyết Doanh, nói: “Nhét thứ này vào cái lỗ dơ bẩn của cô đi”

“Cô!” Văn Tuyết Doanh tức nổ phổi, Tả Thanh Vân luôn luôn nâng niu bảo vệ, chưa bao giờ mở miệng vũ nhục cô, lần duy nhất bị làm nhục là do Hoàng Đình gây ra.

Nghĩ đến cái bóng đen ghê tởm kia, trong lòng Văn Tuyết Doanh bất giác cảm thấy sợ hãi. Lại suy nghĩ về ước mơ của mình và chồng, cô cắn chặt răng nhận lấy máy rung, lấy tay vạch đồ lót sang một bên, nhắm mắt lại nhét sâu vào bên trong lồn mình.

“Như thế mới ngoan, nếu cứ luôn nghe lời như vậy, tôi chắc chắn sẽ sẽ không làm khó cô đâu.” Hoàng Oanh vuốt vuốt đầu Văn Tuyết Doanh, điệu bộ giống như một người phụ nữ cao quý khen thưởng con chó cưng của mình vậy.

Văn Tuyết Doanh thầm mắng trong lòng, nhưng cũng bất lực, chỉ có thể nghiêng đầu tránh khỏi bàn tay đang vuốt ve. Xuống xe đi vào nhà với trăm mối cảm xúc ngổn ngang, bên trong cánh cửa này vốn là bến cảng ấm áp, mặc cho bên ngoài cuồng phong gào thét, mưa như thác đổ, sấm sét bão bùng, chỉ cần đi vào bên trong sẽ là sóng yên biển lặng.

Nhưng mà hôm nay, ngay cả nơi này cũng không thể bảo vệ mình nữa sao? Văn Tuyết Doanh rất muốn bật khóc thật lớn, thế nhưng cô không muốn lộ ra bộ mặt mềm yếu của mình cho kẻ thù săm soi cười cợt, cũng không muốn để Tả Thi Tinh lo lắng cho mình.

“Đứng ngây ra đó làm gì? Nhanh mở cửa ra, cô không mệt, nhưng mà chủ nhân của cô thì khác.” Hoàng Oanh vươn vai duỗi lưng ra sau nói.

Văn Tuyết Doanh quay người lại nhìn người phụ nữ với vẻ mặt cầu xin: “ Tôi van xin cô, ở trước mặt Thi Tinh đừng nói những thứ điên rồ này được không? Sau đó cô muốn gì tôi cũng sẽ đáp ứng.”

Hoàng Oanh sững sờ, như nhớ tới chuyện gì đó buồn cười, khóe miệng không nhịn được cong lên: “Được, sau khi đi vào, cứ nói tôi với cô là bạn tốt.”

“Được, cám ơn cô.” Văn Tuyết Doanh ngoài miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng lại càng khổ sở, rõ ràng bản thân mình là người bị hại, chỉ vì muốn người ta tạm thời không chơi đùa mình, lại phải tỏ ra biết ơn.

Nhưng mà người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu(*). Văn Tuyết Doanh điều chỉnh hơi thở, mở cửa nhà ra đưa Hoàng Oanh đi vào.

(*) : ( 1 thành ngữ, ngạn ngữ của TQ, giải thích ra là Đứng dưới mái nhà thấp thì làm sao có thể ngẩng đầu lên được; dưới quyền của kẻ khác thì phải dằn lòng cam chịu )

“Chị dâu, chị… Trở về .” Tả Thi Tinh vừa nói được một nửa, âm thanh đột nhiên hạ thấp xuống.

Văn Tuyết Doanh thấy em chồng dùng đôi mắt khác thường nhìn chằm chằm Hoàng Oanh, cô sợ Tả Thi Tinh nghi ngờ, vội vàng nói: “Đây là bạn chị, sẽ ở với chúng ta một thời gian ngắn, em đừng sợ. Đói bụng chưa, chị đi làm cơm cho em ăn nhé.”

Hoàng Oanh giống như cười mà không phải cười nhìn hai người, không biết trong lòng đang nghĩ đến điều gì.

Tài nấu ăn nội trợ của Văn Tuyết Doanh rất tốt, chỉ cần chờ một lúc, liền bưng lên một bàn đồ ăn, hương sắc đủ vị, rất dễ khiến người ta thèm thuồng.

“Thi Tinh, ăn sườn hầm đi……” Văn Tuyết Doanh đang gắp thức ăn cho Tả Thi Tinh, đột nhiên cảm giác được ở bên dưới âm hộ truyền đến một luồng điện tê dại lan ra khắp cơ thể, để cô không kìm nổi khẽ rên lên một tiếng, lập tức phản ứng lại cắn chặt môi, cố gắng không để cho mình phát ra những âm thanh dâm dục.

Bình luận (0)

Để lại bình luận