Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Săc mặt vốn đã hồng hào nay lại cảm thấy xấu hổ mà trở nên đỏ bừng.

Từ lúc thức dậy Văn Tuyết Doanh đã bắt đầu dùng chiêu nhõng nhẽo nũng nịu đối phó với Hoàng Oanh cả buổi sáng, sau đó để thân thể trần truồng đi tới trước tủ đồ bắt đầu lựa chọn quần áo, chẳng qua nhìn trái nhìn phải lại cảm thấy do dự. Cô biết muốn lấy lòng Hoàng Oanh thì phải ăn mặc càng dâm đãng càng tốt, thế nhưng mà một lúc nữa còn phải đi làm, hơn nữa bản thân cũng không có những bộ quần áo lộ quá nhiều da thịt cho nên hoang mang không biết nên làm sao.

Đúng lúc này, Hoàng Oanh lại xông tới vỗ vào bộ mông đầy đặn của cô.

“Chó cái bé nhỏ, đã nghĩ kỹ mặc bộ quần áo nào chưa?”Hoàng Oanh ôm lấy bờ eo, chóp mũi ghé vào làn tóc thơm của cô tham lam hít lấy hít để.

Văn Tuyết Doanh đang muốn lôi kéo đối phương, tất nhiên liền nương theo lời nói của cô ta mà làm nũng: “Vẫn chưa mà, làm gì có con chó nào tự chọn đồ cho mình chứ? Chủ nhân chọn cho chó nhỏ có được không?.”

Hồi tưởng lại sắc mặt tràn đầy dâm đãng đó của chính mình, bây giờ Văn Tuyết Doanh lại thấy cực kỳ buồn nôn.

Tuy nhiên thời điểm đó trong lòng cô vẫn còn có chút hài lòng, bởi dù sao mình cũng không có loại quần áo mà mặc vào có thể bị người khác nhục nhã. Thế nhưng mà chuyện xảy ra kế tiếp, lại khiến cho cô vô cùng căm giận.

“Biết tuyển gì cho cô bây giờ, a có!”Hoàng Oanh đẩy cơ thể trần truồng của cô nằm lên giường, bắt đầu quay sang một bên lục lọi thứ gì đó trong túi xách.

Văn Tuyết Doanh vừa nhìn thấy động tác đó, ngay lập tức nhận ra điều bất thường, túi xách kia không lớn, khoảng trống để đựng đồ vật cũng không nhiều, thứ gì nhỏ bé đủ để nhét vào đó? Cô ta sẽ không lấy ra một bộ đồ lót gợi cảm để mình mặc đi làm chứ? Văn Tuyết Doanh cũng hơi sợ sệt.

“Chủ nhân, một lúc nữa chó nhỏ còn phải đi làm, cầu xin ngài thương xót, đừng chọn quần áo quá xấu hổ. Đợi khi nào chó nhỏ về nhà, nhất định sẽ vang lời chủ nhân .”Văn Tuyết Doanh không còn cách nào khác, đành phải mở lời khẩn cầu.

“Cô chính là một con chó cái, có gì mà phải xấu hổ? Kể cả khi chủ nhân tìm một thằng ăn mày ngoài đường chơi cô, thì cô cũng phải ngoan ngoãn nằm mà hưởng thụ. Nhưng mà yên tâm đi, còn chưa đến thời điểm dạy dỗ thật sự. Huống hồ tính sở hữu của người đàn ông kia mạnh như vậy, sợ rằng đời này cô cũng đừng nghĩ ăn nằm với thằng khác. Có phải nghe xong tin tức này liền cảm thấy thất vọng không hả con đĩ lẳng lơ!”

Hoàng Oanh nghe được lời cầu xin, ngay lập tức vỗ mạnh lên trên mông to, cặp mông nẩy nở vốn vẫn chưa hết sưng lại chịu thêm tác động mạnh, để cho Văn Tuyết Doanh đau đớn thiếu chút nữa nước mắt cũng rơi xuống.

May mắn, lời nói tiếp theo của Hoàng Oanh còn an ủi cô được mấy phần, chỉ cần không hở da thịt quá mức, không khiến bản thân xấu hổ là tốt.

“Bên ngoài đương nhiên có thể nghiêm túc, nhưng ở bên trong thứ nên có vẫn phải có, để cho cô lúc nào cũng nhớ kỹ chính mình là con chó cái dâm dục.”Hoàng Oanh vui đùa ngả ngớn nói.

Mặc dù vẫn là những lời nhục nhã, nhưng giờ đây Văn Tuyết Doanh biết dù mình có nói thế nào đi nữa cũng không thay đổi được quyết định của người phụ nữ trước mắt, phản đối vô ích sẽ chỉ khiến cô ta ghét bỏ thêm, như vậy rất bất lợi cho kế hoạch của mình. Huống hồ, đêm qua mình cũng đã bị máy rung hành hạ ngay trước mặt Thi Tinh, hôm nay bên trong mặc dâm đãng một chút, cũng không phải là điều khó chấp nhận.

Thế nhưng một màn kế tiếp, mới khiến cho Văn Tuyết Doanh biết, sự tình không phải đơn giản như cô nghĩ.

Hoàng Oanh lục lọi hồi lâu mà không tìm được thứ gì vừa ý, lại liếc thấy Văn Tuyết Doanh đang nhìn chằm chằm cơ thể mình, thế mà nhanh chóng cởi đồ lót ra đội lên đầu Văn Tuyết Doanh, lại bồi thêm câu cảnh cáo: “Nhìn nữa liền để cô đội quần lót của tôi đi làm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận