Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một câu nói kia dọa cho Văn Tuyết Doanh nhắm chặt hai mắt lại, ngay cả một tia khe hở cũng không dám hé ra, chỉ là khi thị giác bị mất đi nghiễm nhiên thính giác và khứu giác lại càng trở nên nhạy cảm.

Thời điểm cô nhắm mắt, nghe được rõ ràng tiếng cười nhẹ đầy coi thường của Hoàng Oanh, mà mùi khai cùng với mùi khắm cứ liên tục chui vào chóp mũi, thứ mùi chán ghét đó tí nữa thì làm cô nôn mửa ra giường. Sự khuất nhục vô cùng vô tận tàn nhẫn giày vò tâm can cô.

“Haha, thật vừa vặn!”Cô chưa kịp phản ứng lại, đã nhận ra lỗ đít của mình bị một vật hình trụ vừa thô vừa dài lại lạnh như băng chọc vào, hậu môn nhỏ nhắn xinh xắn bị dương vật giả công phá, lập tức cảm thấy căng phồng đau rát khó nhịn.

Mặc dù thứ đồ chơi này không lớn như con cặc Hoàng Đình, nhưng mà cũng không nhỏ, ít nhất so với côn thịt ốm nhom ốm nhách của ông chồng thì đã thuộc dạng khổng lồ. Nghĩ tới đây, Văn Tuyết Doanh cũng không hiểu sao trong lòng lại nổi lên một tia khinh bỉ, không biết là miệt thị bản thân quá dâm đãng hay là khinh bỉ con cu nhỏ của chồng chưa từng làm mình thỏa mãn.

Trong khi đó sự việc vẫn chưa kết thúc, một vật thể quen thuộc lại được đưa vào bên trong huyệt nhỏ, lúc này Hoàng Oanh mới mở miệng cười nói: “Con chó nhỏ rất ngoan, nãy giờ vẫn không mở mắt, cho nên cũng không cần đội quần lót của chủ nhân đi làm, thế nhưng mà……”

Văn Tuyết Doanh vừa nghe xong câu đầu tiên đã thở phào một hơi, nhưng mà khi ba chữ“ thế nhưng mà“ được nói ra, trái tim vừa nhẹ xuống đã phải nảy lên.

“Thế nhưng mà, con chó cái không thấy vui vẻ sao? Chủ nhân ưu ái đến mức như thế, còn không nhanh chóng liếm đồ lót của chủ nhân để biểu thị lòng biết ơn?”Hoàng Oanh lại đưa tay vỗ tiếp một cái trên mông cô.

“Đừng đánh, chủ nhân đừng đánh, con chó nhỏ liếm ngay bây giờ đây.”Đau đớn trên người đã hoàn toàn đánh bại bệnh thích sạch sẽ, Văn

Tuyết Doanh chấp nhận lè lưỡi non mềm liếm lên chiếc quần lót hình chữ T.

Nơi đó đúng ngay vào lỗ đít của Hoàng Oanh, hương vị vừa khai vừa khắm lưu lại trên đầu lưỡi của cô, sau tất cả nước mắt của Tả phu nhân cao quý cũng không nhịn nổi nữa mà rơi xuống.

“Ngoan, đừng khóc, tôi thưởng đồ lót cho cô, đầu tiên cứ mặc nó vào đi đã.”Hoàng Oanh dùng môi hút khô giọt nước mắt trên má, tiếp đó cười nói: “Mùi hương có hơi nặng một chút, hai ngày này bận rộn quá, quên không tắm rửa, lần sau sẽ chú ý hơn.“

Văn Tuyết Doanh nước mắt lưng tròng nhìn về phía Hoàng Oanh, ấm ức quệt miệng, tương phản cô cũng không dám hùa theo, càng không dám mắng chửi.

“Lại gần đây, để tôi mặc vào cho, quay người lại nào.”Hoàng Oanh dụ dỗ nói, nâng hai đùi đang nằm lỳ ở trên giường của Văn Tuyết Doanh lên cao, sau đó mặc quần lót của mình vào cho cô.

“Aaaah ~” tuy nói dáng người Hoàng Oanh cũng không tệ, nhưng so với Văn Tuyết Doanh mà nói thì kém không chỉ một bậc. Đồ lót vừa mặc vào đã siết chặt vùng tam giác thần bí trên người Văn Tuyết Doanh, đẩy cái dương vật giả trong lỗ đít kia tụt vào trong thêm vài phần.

“Đi, mặc bộ váy này nữa là hoàn hảo.”Hoàng Oanh nói xong, lục lọi tủ quần áo một trận, cuối cùng lấy ra một bộ đồ công sở đơn giản đưa ra trước mắt.

Văn Tuyết Doanh nhìn thấy vậy hơi kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn về phía người phụ nữ kỳ lạ này. Hoàng Oanh nghiêng khuôn mặt nhỏ tránh đi ánh mắt của cô, kiêu ngạo nói: “Chuyện vừa rồi…… Ừm, xem như đây là tôi bù đắp cho cái quần lót.”

Nhìn người phụ nữ giả bộ ngạo kiều trước mặt, Văn Tuyết Doanh bỗng nhiên sinh ra chút ít cảm động từ tận đáy lòng, tuy nhiên cảm xúc này cực kỳ mỏng manh, chỉ cần làn gió nhẹ thổi qua đã đủ tiêu tán. Thế nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ ươm mầm dần dần sinh sôi trong lòng của cô.

Hồi tưởng tới đây là kết thúc, trở về thực tại cô kéo quần lót chữ T sang một bên, dùng hai ngón tay kẹp lấy dương vật giả thô to kia, nhẹ nhàng lay động.

Bình luận (0)

Để lại bình luận