Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Văn Tuyết Doanh bởi vì mất máu mà cảm thấy hư nhược, sợ hãi gật gật đầu.

Hoàng Oanh cầm con dao trong tay, cơ thể thì đang trần truồng nên không biết nên cất dao vào đâu cho dễ bề sử dụng, cuối cùng trong mắt cô lộ ra vẻ tàn nhẫn.

“Phốc!”Cô dùng sức đâm vào đầu vai của mình, cây dao kia liền cố định trên thân cô, máu bắt đầu theo miệng vết thương chảy xuống như dòng suối nhỏ.

“A, cô…… cô làm cái quái gì thế?”Văn Tuyết Doanh nhìn hành động của cô ta, hét lên thất thanh.

Hoàng Oanh nắm lấy tóc của người Văn Tuyết Doanh, kéo cô dậy, nói: “Làm gì? Để chứng minh cho cô thấy Hoàng Oanh này không biết nói đùa, chỉ cần tôi nhìn thấy có một tí ti chống đối, sẽ tiễn cô xuống địa ngục.”

Văn Tuyết Doanh cảm thấy Hoàng Oanh thực sự điên rồi, đây không phải là đầu óc của người bình thường, cô đã sâu sắc cảm nhận được sự sợ hãi, Muốn liều mạng cùng một người bị bệnh tâm thần, không thể nghi ngờ là hành động mất trí, cho nên hiển nhiên cô đã lựa chọn cúi đầu.

Mà Hoàng Đình lúc nãy đã bị chuỗi biến cố trước mắt làm cho choáng váng, hắn nhìn vết thương trên người Hoàng Oanh, trong nội tâm đang đau thắt lại, vì bảo vệ hắn mà cô ta tình nguyện hi sinh chính mình.

“Chủ nhân của tôi, em trai yêu quý của chị, chị sẽ giải quyết mọi việc ở đây , còn việc em cần làm bây giờ chính là mau chóng rời khỏi nơi này, nếu không sẽ dính vào phiền toái.”Bởi dù sao quyền uy của chồng Văn Tuyết Doanh vẫn còn đó, việc vợ của cục trưởng cục cảnh sát bị đâm nếu làm không tốt sẽ ảnh hưởng không nhỏ.

Hoàng Oanh dìu Văn Tuyết Doanh đi ra ngoài, đồng thời còn quay đầu nở nụ cười quyến rũ về phía Hoàng Đình. Nếu không phải bởi vì đau đớn khiến trán cô ta chảy đầy mồ hôi, cùng với việc mất máu dẫn đến khuôn mặt trở nên tái nhợt, thì chắc chắn vẻ mặt kia sẽ mười phần mê người.

Hoàng Đình nhìn điệu bộ này của chị mình, đột nhiên muốn ôm cô ta vào trong ngực để cưng nựng yêu thương, không phải với tư cách là nô lệ, mà là một nữ nhân, một người………… chị thật sự!

Nhưng sau tất cả sự việc vừa diễn ra, Hoàng Đình biết lúc này không phải là thời điểm dành cho việc yêu đương nhăng nhít, hắn nhanh chóng lau dọn toàn bộ vết tích máu me ở trong phòng, sau đó nhảy ra ngoài bằng đường cửa sổ.

Còn bên này, Hoàng Oanh vẫn phải dẫn Tả phu nhân đi bệnh viện, toàn bộ quá trình bác sĩ thăm hỏi nguyên nhân đều do một mình cô ta trả lời, Văn Tuyết Doanh cũng không dám xen vào một câu nửa chữ, cuối cùng bác sĩ cầm máu sát trùng sau đó băng bó vết thương cho cả hai người, may mắn là vết thương không quá nguy hiểm, thậm chí bác sĩ còn cam đoan sẽ không để lại sẹo.

Văn Tuyết Doanh cùng Hoàng Oanh được đưa đến nằm chung một phòng bệnh, trải qua mấy ngày tĩnh dưỡng, hai người mới dần dần phục hồi một chút sức khỏe.

Lúc Văn Tuyết Doanh vừa mở mắt ra, đã nhìn thấy Hoàng Oanh đang cầm một cây dao dài nhỏ để gọt hoa quả, một đôi mắt phượng cứ liên tục liếc xéo khiến cho hai chân cô mềm nhũn, cơ vòng không thể kiểm soát được bên dưới hông, một dòng nước tiểu vàng vàng chảy đầy ra đệm. Một người phụ nữ xinh đẹp tài trí, vậy mà bị một ánh mắt Hoàng Oanh dọa cho tè dầm.

Ngửi được mùi vị tanh tưởi tràn ngập trong không khí, Hoàng Oanh khẽ nhíu mày, nói: “Đã lớn thế này rồi còn đái dầm?”

“Xin lỗi…… Xin lỗi chủ nhân, chó cái nhỏ không thể… khống chế được, xin chủ nhân tha thứ.”Văn Tuyết Doanh nghe được âm thanh không hài lòng , nỗi sợ hãi lại càng lớn, không để ý thân thể vẫn còn đau nhức, nhanh chóng nhảy xuống giường, quỳ dưới đất dập đầu không ngừng, mà huyệt nhỏ của cô vẫn còn đang chảy nước tiểu xuống đất vang lên âm thanh tích tích đáp đáp, cơ thể mềm mại cũng run lên bần bật, có thể thấy được bây giờ cô đang sợ đến mức nào .

Đầu óc cô bây giờ hoàn toàn không để ý đến việc mình đang ở trong bệnh viện, bất cứ khi nào cũng có thể có người đi vào, tôn nghiêm, mộng tưởng, tất cả mọi thứ đều đã bị nỗi sợ hãi bao trùm. Người phụ nữ điên trước mắt chỉ tùy ý nói một câu đã khiến cô kinh hoàng khiếp vía.

Bình luận (0)

Để lại bình luận