Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đêm hôm đó thật sự đã để lại ký ức sâu sắc, sau khi đâm mình một dao, người phụ nữ tâm thần này càng tàn nhẫn với bản thân hơn cả với người khác, vết thương cô ta tự đâm vào vai còn sâu hơn cả mình. Đây điều mà đại tiểu thư Văn Tuyết Doanh từ khi còn bé cho đến bây giờ cũng chưa từng được chứng kiến.

“Tốt, đứng lên đi, để người khác nhìn thấy sẽ nghĩ thế nào?”Hoàng Oanh gọt xong quả táo, đặt con dao ở bên cạnh, nhẹ nhàng cắn một miếng, chậm rãi ưu nhã nhấm nháp.

“Chó cái…… đương nhiên chó cái nên quỳ gối dưới chân chủ nhân, nghe chủ nhân dạy bảo.”Văn Tuyết Doanh không biết rốt cuộc cô ta muốn làm gì, nhưng mà trong thâm tâm biết rõ bây giờ phải tự làm nhục chính mình, mới có thể khiến cho Hoàng Oanh bớt đi vài phần phẫn nộ.

“Tôi bảo cô đứng lên, nghe không hiểu tiếng người sao?”Hoàng Oanh lại nói thêm một lần, giọng điệu vẫn ôn nhu như cũ. Văn Tuyết Doanh lại giật mình thấp thỏm, nhanh chóng đứng lên.

“Lại gần đây để tôi nhìn rõ cô hơn một chút.”Hoàng Oanh vẫy vẫy tay.

Văn Tuyết Doanh không dám phản đối, vội vã đi đến trước mặt Hoàng Oanh, còn chưa kịp chuẩn bị thì cô ta đã đưa tay luồn vào bên trong chiếc váy bệnh nhân, đẩy đồ lót ướt nhẹp ra, hai ngón tay chui vào trong lồn nhỏ, cảm giác được cơ thể cô run run, cười ra tiếng. Bỗng nhiên dùng sức đâm sâu vào trong: “Con đĩ ti tiện, nay cũng đã biết sợ hãi sao?”

Cả người Văn Tuyết Doanh bắt đầu giật giật, lại là phun ra một cột nước dính hết vào tay Hoàng Oanh, cô càng trở nên hoảng sợ, mếu máo nói: “Xin lỗi chủ…… Chủ nhân, chó cái…… Chó cái không phải cố ý.”

Hoàng Oanh yêu kiều như hoa, đưa bàn tay tràn đầy nước tiểu đập lên mặt Văn Tuyết Doanh nói: “ Đừng sợ, người đàn ông kia thích cô như vậy, chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ không giết cô. Mặc cho cô có thấp hèn đến mức nào đi nữa, thì ở trước mặt người khác vẫn là Tổng thanh tra cao quý xinh đẹp lạnh lùng, có đúng không? Lại đây, Văn tổng thanh tra, đến giờ ăn vặt rồi.”

“Phốc!”Nói xong, cô lại cắn một miếng táo, nhai nát sau đó nhả trên mặt đất.

Bây giờ Văn Tuyết Doanh tự nhiên là nghe gì làm nấy, cô nhanh chóng quỳ xuống, liếm láp sạch sẽ miếng bã táo trên mặt đất.

Nhìn Tả phu nhân cao quý lấy lòng chính mình, lúc này cô ta mới cho Văn Tuyết Doanh một cái tát thật mạnh, nói: “Cút đi làm sạch cơ thể, đừng để người khác nhìn ra vấn đề.”

“Vâng, vâng, vâng!”Văn Tuyết Doanh chịu một tát, ngược lại như trút được gánh nặng trong lòng, liên tục gật gật đầu sau đó xoay người tiến vào phòng vệ sinh.

Hoàng Oanh như có điều suy nghĩ nhìn theo bóng lưng của cô, nỗi sợ hãi bây giờ chỉ là nhất thời mà thôi, muốn dạy dỗ Văn Tuyết Doanh trở thành nô lệ thật sự, vẫn là gánh nặng đường xa.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô lại nhớ tới chủ nhân của mình, nhớ tới quá trình mình trở thành chó mẹ, trên mặt không khỏi nổi lên màu đỏ tươi nhàn nhạt. ưới Lỗ lồn dưới quần cũng trở nên cực kỳ lầy lội, lửa nóng trong lòng để cho động thịt bên dưới cảm thấy trống rỗng.

.

.

.

Thời gian thấm thoắt trôi qua, cả hai cũng đã ở trong bệnh viện được mấy ngày, Văn Tuyết Doanh cũng càng trở nên nghe lời, mặc dù trong nội tâm cô còn có rất nhiều tâm tư khác, nhưng mà ở trước mặt Hoàng Oanh đã thông minh hơn rất nhiều.

Đến cuối cùng thi vẻ yên bình trong sinh hoạt hàng ngày không duy trì được lâu, một hòn đá nhỏ đã rơi vào dòng sông vận mệnh, tạo nên một hồi gợn sóng.

Ngày hôm đó, lãnh đạo bệnh viện đưa xuống mệnh lệnh, muốn đưa hai người phụ nữ bị thương lên phòng VIP, vụ án cướp của hành hung nho nhỏ cũng trở thành trọng điểm điều tra.

Văn Tuyết Doanh vừa mới chuyển đến phòng bệnh VIP, còn chưa biết rõ có chuyện gì xảy ra, cửa đã bị mở ra. Một người đàn ông gần 40 tuổi mặc bộ đồ cảnh sát đi vào, nhìn qua liền dễ dàng nhận ra đây là một người cực kỳ kiên cường nghị lực. Thời gian chẳng những không làm hắn già nua, mà ngược lại để hắn càng nhiều thêm sự quyến rũ bởi trải qua quá nhiều tang thương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận