Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi làm gì có nhiều tiền như vậy, xin anh đừng làm hại con tôi, nó vẫn còn là con nít.” Văn Tuyết Thanh mếu máo cầu xin.

Âm thanh khàn khàn kia tiếp tục truyền đến: ”Đừng cho là tao không biết gia cảnh nhà mày, hơn nữa nếu dám báo cảnh sát, hoặc chỉ cần nói cho người khác biết, vậy mày cứ đợi mà nhặt xác của thằng con đi.”

“Anh đừng tức giận, nếu như muốn rút ra số tiền lớn như vậy, cũng phải đợi đến ngày may, lấy 50 vạn trở lên đều phải hẹn trước một ngày. Tôi van xin anh, tuyệt đối đừng làm hại con trai tôi.” Trong lòng Văn Tuyết Thanh hấp tấp, miệng liên tục khẩn cầu.

“Hả?”Đầu dây bên kia do dự trong chốc lát, tiếp tục nói:”Vậy phải nhìn xem sự hi sinh của mày lớn bao nhiêu, bây giờ bắt taxi đến khách sạn XX bên ngoài 10km, thuê một phòng, sau đó chờ chỉ thị của tao.”

Văn Tuyết Thanh sốt ruột lo lắng cho con trai, cũng không quan tâm an toàn của chính mình, vội vàng chặn một chiếc taxi đi về địa điểm được chỉ định.

Xuống xe vào trong khách sạn được một lúc, lúc này Văn Tuyết Thanh đang ở trong phòng nôn nóng chờ điện thoại của tên bắt cóc. Thời gian trôi qua từng giây từng phút, nhưng một chút tin tức cũng không có. Tâm Văn Tuyết Thanh cảm giác như chìm đến đáy vực, con trai đáng thương của mình có được ăn uống đầy đủ hay không, sẽ không phải chịu tra tấn chứ?

Những bộ phim hay những hình ảnh thị từng xem trên mạng bây giờ như lưỡi dao cứa vào tim, càng nghĩ càng sợ.

“Reng reng reng……”Đúng lúc này, chuông điện thoại mà thị chờ đợi đã lâu cuối cùng cũng vang lên, trong lòng thị đã gấp đến độ sắp khóc thấy vậy âm thanh như cọng cỏ cứu mạng này lập tức bắt máy :”Alo, tôi đã đến địa điểm mà anh nói, có thể cho tôi nhìn con trai một chút được không?”

“Trước tiên mở cửa ra đã.”Thanh âm khàn khàn từ trong điện thoại truyền đến.

Văn Tuyết Thanh không hiểu ra sao, nhưng vẫn làm theo yêu cầu của hắn.

“A —”Văn Tuyết Thanh vừa mở cửa phòng, thấy một bóng đen đứng ngay trước mắt, trên mặt mang theo một mặt nạ màu bạc, dáng người cường tráng, dọa cho Văn Tuyết Thanh không tự chủ được muốn chạy ngay đi.

Chỉ là một câu nói kế tiếp, để thị ngừng hành động lại ”Mày không muốn con trai còn sống trở về sao?”

Văn Tuyết Thanh lùi về phía sau mấy bước, trái tim đang đập thình thịch lên như trống, lúc ở trên xe taxi, thị đã tưởng tượng ra được sự tình khi đến nơi này, nhưng trong lòng vẫn ôm một chút may mắn.

Người đàn ông đeo mặt nạ không phải ai khác chính là Hoàng Đình, người mấy ngày trước phải chịu đau khổ ở chỗ Văn Tuyết Doanh, ăn thiệt thòi trước em gái nên nay muốn tìm lại cảm giác thành công ở cô chị.

Hoàng Oanh đã thu thập rất nhiều tư liệu, cuối cùng chọn đứa con trai để làm cửa đột phá, cho nên hắn y theo kế hoạch bắt cóc thằng nhóc dùng nó để uy hiếp, và có vẻ như đã chọn đúng điểm yếu của thị.

“Ba!”Hoàng Đình đóng cửa lại, thuận tay cho Văn Tuyết Thanh một bạt tai, truy hỏi:”Con điếm, biết vì sao tao lại bắt cóc con trai mày không?”

Vẻ mặt Văn Tuyết Thanh cực kỳ kinh hoảng, mặc dù trong lòng nghĩ hắn là vì tiền mà còn giả bộ hỏi, nhưng vẫn nhân nhượng vì lợi ích toàn cục:” Không biết gia đình tôi đã đắc tội với vị đại ca này khi nào, nhưng nếu chúng tôi có làm gì ngu ngốc khiến anh không hài lòng, còn xin đại ca đừng chấp nhặt với loại phụ nữ thôn quê ít học này.”

Hoàng Đình đẩy thị ngồi lên giường, dùng sức bắt lấy mái tóc dài mượt mà, nói :”Chính là bộ dạng lẳng lơ dâm đãng của mày, để tâm trí tao mỗi giờ mỗi khắc đều muốn địt lồn! Còn có gan chém tao, hôm nay ông đây phải dập nát lồn, cho mày biết thế nào là dục tiên dục tử!”

Văn Tuyết Thanh bị hắn níu tóc đau đến phát khóc, thị nhìn người đàn ông trước mắt này, hoang mang đáp lại:”Vị này…… Vị đại ca này, có phải là anh nhận lầm người hay không? Ngay cả cầm dao giết gà tôi cũng không dám, sao có thể chém anh được chứ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận