Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Văn Tuyết Thanh cố nén cảm giác chán ghét trong lòng nói:”Việc gì…… việc gì cũng có thể.”

“Được thôi, chỉ cần hôm nay mày có thể lấp đầy tinh dịch vào 3 cái lỗ trên người, ông đây sẽ tha cho thằng chó con kia một mạng.”

Hoàng Đình nở nụ cười cười dâm dục, lấy ngón tay móc viền ren của chiếc nội y màu đen lên, sau đó kéo căng như dây thun rồi thả xuống, phát ra một tiếng ”Ba” , mà trên da thịt non nớt của thị lại có thêm một dấu vết màu đỏ.

Hoàng Đình chưa từng thấy người phụ nữ nào có làn da giống em bé như thế này, ngay cả bờ mông trơn mềm của Văn Tuyết Doanh nếu như so với cô chị thì cũng trở nên thô ráp.

“Anh……”Trong tâm Văn Tuyết Thanh vô cùng tức giận, thế nhưng nghĩ đến con trai còn nằm ở trong tay đối phương, cũng đành nhẫn nhịn không dám phát tác, chỉ là không nói lời nào mà nhìn hắn chằm chằm bằng ánh mắt hung tợn,.

Hoàng Đình buông bàn tay đang mân mê đồ lót, đẩy vào vai thị:”Sao nào, không thích như vậy hả? Tao cũng không làm khó mày, tính cả nội y và đồ lót, tổng cộng còn lại năm kiện quần áo, vừa vặn đủ một bàn tay, cũng tiết kiệm công sức tao chặt, với lại thằng oắt con kia cũng đỡ phải chịu đau nhiều lần. Có người mẹ như mày đúng là phúc phận của nó, hẹn gặp lại nhé.”

Nói xong, liền muốn bước ra khỏi cửa, chỉ là hắn đi với tốc độ rất chậm, mỗi một bước rơi xuống đều tạo ra một âm thanh nặng nề, mỗi lần hắn đặt chân xuống đều giống như đang giẫm vào tâm can của người mẹ đáng thương này. Văn Tuyết Thanh thật sự hoảng hồn, trong căn phòng yên ắng, mỗi lần có thanh âm vang lên đều khiến tinh thần của thị tan rã một phần, Hoàng Đình còn chưa đi được mấy bước, người phụ nữ yếu đuối đã gần như chết lặng.

Quan tâm quá sẽ bị loạn, con trai bị bắt cóc, chẳng những làm cho thị luống cuống tay chân, mà còn để trái tim cũng trở nên cực kỳ yếu ớt, sau tất cả thì thị cũng không nhịn được, đành phải từ bỏ lòng liêm sỉ mà quỳ trên mặt đất một lần nữa, nhỏ giọng nói: ”Ngài…… Ngài đừng đi, vừa rồi tôi đang tập trung nghĩ nên dùng cách nào để hầu hạ ngài tốt nhất, do đó mới im lặng.”

Dường như cảm thấy những lời này còn chưa đủ sức nặng, mặc dù vẻ mặt lúc này còn khó nhìn hơn so với khóc nhưng thị vẫn cố gắng kéo ra một nụ cười gượng gạo.

“À?”Hoàng Đình dừng bước lại, hỏi lần nữa: ”Không hối hận chứ?”

“Hầu hạ ngài là vinh hạnh của tôi, không bao giờ tôi hối hận”Văn Tuyết Thanh thấy hắn dừng bước lại, vội vàng nói những lời lấy lòng.

Lúc này Hoàng Đình mới vui vẻ xoay người lại, ngồi lên trên giường lớn, nói: ”Đầu tiên cởi hết quần áo ra, tiếp đó lại gần đây bú cặc cho tao.”

Văn Tuyết Thanh không thể tin nổi, thị chưa bao giờ nghe những lời thô tục như vậy, ngay cả khi bọn họ sinh hoạt vợ chồng, Tiêu Công Khanh cũng luôn nho nhã lễ độ, đâu giống với tên côn đồ đeo mặt nạ này, khắp miệng đều là những lời lẽ tục tĩu? Chỉ là thị căn bản không dám từ chối, chỉ có thể khuất nhục cởi quần áo ra, đứng lên đi về hướng Hoàng Đình.

“Ai bảo mày đứng? Quỳ xuống rồi mới được bò qua đây.”Hoàng Đình trừng mắt liếc người phụ nữ trách thị không hiểu chuyện.

Văn Tuyết Thanh cắn chặt môi, thiếu chút nữa không nhịn được chửi ầm lên, chỉ là những lời nói kia cứ mắc kẹt trong cổ họng, dần dần đều bị nuốt trở về. Cuối cùng, trong miệng thị gạt ra một câu ”vâng”, ngay sau đó ấm ức thả hai đầu gối xuống đất.

Những bước đi cứng ngắc bò về phía trước, chỉ là mới di chuyển được mấy bước, một bàn chân to lớn từ trên trời giáng xuống lưng, hiện lên rõ ràng vết dấu chân bẩn thỉu. Văn Tuyết Thanh cảm giác một lực lượng mạnh tác động đến lồng ngực, thân thể mất thăng bằng, ngã úp mặt xuống mặt sàn lạnh lẽo, ngước đôi mắt sợ hãi lên nhìn Hoàng Đình.

“Con chó cái, mày còn ngu hơn cả lợn, bò cũng không ra hồn, mông không biết lay động qua lại hả? Cha mẹ cho ăn học tử tế mà điều cơ bản thế cũng không biết, cút trở về chỗ cũ, bò lại một lần nữa.”Hoàng Đình nhìn thấy khuôn mặt có sáu, bảy phần giống với Văn Tuyết Doanh, liền tức giận muốn phát tiết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận