Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếng giày cao gót của Văn Tuyết Thanh ” Lộp bộp lộp bộp” chầm chậm rời đi khách sạn vắng vẻ này, sau khi bước ra ngoài, thị lập tức chạy đến một góc tường, bắt đầu nôn mửa liên tục.

Ấm ức và đau khổ một đêm này bị đè nén trong lòng, giờ phút này tụ tập hết lên đầu, nước mắt nước mũi bay tứ tung, phối hợp với gương mặt xinh đẹp vốn hơi tái nhợt của thị, tạo nên khung cảnh khiến người ta thương tiếc.

Chỉ là biết đây không phải là nơi ở lâu, sau khi nôn ra, lấy khăn tay ra từ trong túi xách để lau sạch sẽ vết bẩn, ra đường lớn chuẩn bị bắt taxi về nhà.

Chỉ là thời điểm trời mới tờ mờ sáng, phải chờ thật lâu mới có một chiếc xe taxi. Hơn 1 tiếng sau, cuối cùng Văn Tuyết Thanh cũng đã trở lại ngôi nhà bình yên của mình, nhìn mọi thứ xung quanh vẫn hoàn toàn như cũ, thị lại có cảm giác đã trải qua mấy kiếp người, chuyện tối hôm qua chính là ác mộng cả đời của thị, đứng ngoài cửa điều chỉnh lại tâm trạng một lúc lâu, mới móc ra chìa khoá để vào nhà.

Vừa bước vào trong, thị liền thấy con trai mang vẻ ngái ngủ đang lấy sữa bò từ trong tủ lạnh ra, nghe được tiếng động, nó dụi dụi con mắt, nhìn mẹ đang đứng như trời trồng ở cửa ra vào, nói: ” Mẹ, sao cả đêm qua mẹ không về?” Văn Tuyết Thanh không nghe rõ nó nói cái gì, lập tức bổ nhào tới, sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai, hai mắt đẫm lệ tra hỏi: ” Con trai, bọn hắn không hành hạ con chứ? Cởi quần áo ra để mẹ xem, trên người con có vết thương nào không?”

Đứa bé trai hơi hoang mang, nhìn vẻ lo lắng của mẹ mình, không hiểu nổi mở miệng hỏi:” Tại sao dì Thi Tinh lại muốn hành hạ con? Còn tại sao cả hai người mẹ và ba cả đêm đều không trở về?”

” Con nói cái gì? Dì Thi Tinh? Hôm qua Tả Thi tinh đón con về?” Văn Tuyết Thanh lúc này đã trừng to mắt, giật bắn mình.

Đứa bé trai gật đầu khẳng định:” Đúng vậy, hôm qua dì Thi Tinh đến tìm con chơi, cũng đã nói với ba rồi. Mẹ không biết sao?”

” Con đang nói sự thật?” Văn Tuyết Thanh suy sụp ngồi dưới đất, như người mất hồn hỏi lại.

Mà lúc này, tinh dịch còn chưa kịp làm sạch trong cơ thể thị cũng chảy ra, thẩm thấu chiếc quần lót mỏng manh, chất lỏng sền sệt theo bắp đùi chảy xuống mặt đất, khuất nhục cùng với sự bất lực trong tâm can hòa quyện lại với nhau, hóa thành nỗi tuyệt vọng sâu thẳm nhất.

“ Đương nhiên là sự thật, mẹ đã đi đâu vậy? Hơn nữa trên người mẹ có mùi rất khó ngửi, bây giờ con phải đi đây, con đã hẹn với nhỏ mập mạp cùng đi xe nhà hắn để đến trường, hôm nay mẹ không cần phải đưa con đi đâu.” Nói xong, đứa bé trai hớp uống mấy hớp sữa bò, cầm cặp sách lên chạy ra bên ngoài.

Theo một tiếng ” Bịch” đóng cửa, trong phòng khách trống trải cũng chỉ còn lại Văn Tuyết Thanh đang ngẩn ngơ suy nghĩ, cặp mắt mờ mịt đần độn ngước lên nhìn trần nhà một lúc lâu, rồi đột nhiên hét thật to rồi khóc rống.

Tiếp đó thị điên cuồng xé bộ quần áo đang mặc, nức nở chạy vào phòng tắm, vặn vòi hoa sen cọ rửa không ngừng lên cơ thể mình, dòng nước nóng hổi với áp lực lớn đổ xuống trên làn da mềm mại, chỉ là thị đã không còn quan tâm đến cảm giác đau rát trên cơ thể, đôi bàn tay bắt lấy tất cả những loại sữa tắm, xà bông xuất hiện ở trong này, không ngừng bôi chúng lên người gột rửa bản thân.

Cứ như chỉ có làm như vậy mới làm giảm đi những vết dơ bẩn trên thân thể, nàng dùng sức moi móc vào trong lồn nhỏ sưng đỏ, muốn rửa sạch tất cả vết tích của tên côn đồ kia. Chỉ là cho dù rửa sạch vết nhơ trên cơ thể, nhưng thị thật sự có thể vượt qua cánh cửa trong lòng sao?

Sau khi tắm xong, Văn Tuyết Thanh đổi một chiếc váy liền áo màu trắng mà thị rất hiếm khi mặc, bởi chỉ màu trắng thuần khiết này, mới có thể dằn xuống ác mộng đang vùng vẫy ở trong lòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận