Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thị cứ đờ ra ngồi trong phòng khách, mặc dù mở TV, nhưng hai mắt vô thần không hề có tiêu cự.

Thời gian dần qua, mặt trời dần trèo lên chính giữa, sau đó lại chậm rãi lặn xuống phía tây.

Ánh nắng chiều dát lên thân Văn Tuyết một lớp vàng kim, để thị giống như bông hoa sen vàng thánh khiết bên trong trời chiều, ở trong bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

Cũng ngay lúc này, hai con ngươi đỡ đẫn lóe lên ánh sáng lần nữa, nàng đưa tay tắt TV, liếc nhìn đồng hồ treo tường, liền duỗi lưng một cái, ngâm nga bài hát bắt đầu đi làm cơm tối.

Dường như sự việc xảy ra đêm chỉ là một giấc mơ, cũng đã tiêu tán theo ánh mặt trời xuống núi, sau tất cả thị lại biến thành người vợ hiền mẹ đảm mà mọi người kính phục.

Tất cả mọi thứ đều rất bình thường, mới chính là điều không bình thường nhất!

Hoàng Đình cho rằng khống chế Văn Tuyết Thanh rất dễ dàng, thật ra hắn đã cực kỳ sai lầm, mỗi một loại thủ đoạn mà hắn tự cho là có thể dùng để thuần phục Văn Tuyết Thanh, cũng là đang tự đào phần mộ chôn mình mà thôi.

Tính tình của hai chị em Văn Tuyết Thanh, Văn Tuyết Doanh đều không đơn giản như vẻ bề ngoài, mà mức độ nhận biết của Hoàng Đình đối với các nàng là sai càng thêm sai. Hoàng Đình vẫn nghĩ khó khăn chỉ nằm trên thân người em gái, nhưng mà hắn không biết được thật ra người khó chinh phục nhất chính là người chị.

Tất cả mọi người đều cảm thấy cô chị nhu nhược, muội muội kiên cường, ngay cả cha mẹ người thân của bọn họ cũng cảm thấy như vậy. Nhưng mà những điều đó chỉ là biểu tượng bên ngoài mà thôi, sự thật hoàn toàn ngược lại.

Dùng một ví dụ thích hợp để nói, thì Văn Tuyết Doanh chính là một cục xốp được bao quanh bởi một lớp băng dày, nhìn như cứng rắn, nhưng chỉ cần đánh vỡ tầng băng kia, sự mềm yếu của cô để người ta tùy tiện nắn bóp, đây cũng là lý do mà Văn Tuyết Doanh dễ dàng bị người khác chế phục; Mà Văn Tuyết Thanh thì khác, thị cũng là một cục xốp, nhưng ở bên ngoài là một khối thép nguyên chất đã bị luyện trong lò nung hàng trăm lần, nếu như người khác đối đãi nhẹ nhàng, tất nhiên thị sẽ mịn màng không góc cạnh, nhưng mà nếu người khác nhấc chân đạp lên, hắc hắc, vậy thì phải chuẩn bị trước cho việc nứt xương đứt gân.

Thời gian cứ thế trôi qua, Hoàng Đình cũng vui vẻ ung đi làm công việc bình dân của mình, sau khi phát tiết tất cả oán khí lên thân Văn Tuyết Thanh, tâm tình của hắn đã tốt lên nhiều, đối mặt với công việc mà vốn trong đầu chẳng có tí chuyên môn nào khiến hắn đổ mồ hôi hột, nghiêm túc học tập mấy ngày, mới miễn cưỡng đối phó với những việc làm đơn giản trong tập đoàn.

Nhưng chung quy lại, hắn không phải là loại người có kiên nhẫn, làm mấy ngày liền đã cảm thấy mệt mỏi. Mỗi khi chán nản buồn bực hắn liền nhớ đến Văn Tuyết Thanh, thế nên ngày hôm nay quyết định lấy chiếc điện thoại vệ tinh để gọi cho thị.

“ Alo, ai vậy?” Trong điện thoại di động truyền đến âm thanh trong trẻo của Văn Tuyết Thanh.

Hoàng Đình cười đểu cáng hỏi: ” Chó cái nhỏ, có nhớ chủ nhân không?”

Đầu dây bên kia yên lặng một hồi, mới truyền tới một âm thanh hoảng hốt ” thật sự là chủ nhân sao?”

” Câu hỏi ngô nghê gì đây? Ngoại trừ tao ra, ai sẽ điện thoại cho mày vào lúc này?” Hoàng Đình gằn giọng.

Văn Tuyết Thanh lại tiếp tục trầm tĩnh, một lúc sau mới mở miệng bằng giọng quyến rũ: ” Chủ nhân đừng nóng giận mà, chỉ là chó cái sợ có người giả mạo ngài mà thôi.” Hoàng Đình có hơi kinh ngạc, vốn cho rằng tiếp đón mình sẽ là những lời mắng chửi thô tục, không nghĩ đến lại nhận được giọng điệu lấy lòng như vậy, xem ra mình còn đánh giá thấp sự mềm yếu và dâm đãng của người phụ nữ này. Sự ngạc nhiên trong lòng Hoàng Đình dần chuyển hóa thành đắc ý vênh váo, dù sao sửa trị một người vợ đoan trang hiền thục thành nô lệ dưới quần mình, đúng là một sự kiện đáng tự hào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận