Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trước khi cô phản ứng lại, kim đâm xuyên qua đế tiêm sưng to của cô. Người đàn ông ra tay cực nhanh cực chuẩn, khi cảm giác đau đớn lan tràn đến toàn thân cô theo đầu dây thần kinh, chiếc khuyên hồng ngọc kia đã treo trên âm đế nhỏ của cô, rung lên theo sự giãy dụa cùng tiếng thét chói tai của cô. “Ư ư ư a… Ư ư ư ư đau quá… Ư ư ư…”

Bởi vì kích thích quá mức mãnh liệt, cô lại phun trào một lần nữa, lỗ tiểu đã bài tiết trước đó cũng tí tách rỉ ra chất lỏng. Dưới đất toàn là nước dâm của cô chảy ra, một tia máu chảy xuống theo chỗ xỏ khuyên, bị người đàn ông nhẹ nhàng nắm lấy đế tiêm lau đi. Cô gái muộn màng nhận ra giãy dụa khóc kêu, hắn đứng dậy tháo găng tay, lại cởi dây trói trói cánh tay cô, khiến cho cô nhào vào lồng ngực hắn theo bản năng, bàn tay nhỏ bé túm lấy áo hắn khóc loạn. “Ư ư ư… Đau, đau quá đau quá… Ư ư ư ư ư… Không bao giờ… muốn làm nữa…”

“Ngoan, ngoan, đừng khóc.” Hắn ôm nửa người trên trơn nhẵn hơi lạnh của cô mà vuốt ve, nhẹ giọng trấn an. “Chỉ bây giờ thôi, rất nhanh sẽ rất sướng.”

Biểu hiện vài lần trước của cô, dù là lần đầu phá thân hay là khi chịch mở cổ tử cung, đều là khóc đau lúc bắt đầu rồi sau đó lại mê đắm bên trong. Đeo khuyên trên âm đế nhạy cảm như vậy, đợi thời gian dài nhất định sẽ làm cô sướng đến mức chìm đắm trong đó.

Diệp Tắc Ni nằm mơ. Bến tàu gỗ cũ, biển màu lam đậm, đó là quê cũ lâu ngày không gặp.

Trí nhớ tuổi thơ không có gì nhiều lắm. Cô gái bộ dạng xuất chúng dựa vào một chút đầu óc khôn khéo coi như thuận lợi tốt nghiệp cấp 2, chưa bao giờ cảm thấy hứng thú với bài vở, nhưng thật ra đã xem không ít trang web cùng với lời đồn về ngã tư đường sáng lấp lánh, đồ ăn ngon chưa từng nhìn thấy và nhà cao tầng ở thành phố lớn trên hai tờ báo. Đương nhiên cô bị thu hút, sau đó bị người xung quanh nói rằng không thể nào, trời biết thị trấn nhỏ cách đó xa thế nào, định cư ở đó khó bao nhiêu khó khăn.

Sống ổn định là gì? Có một công việc đứng đắn lương cao, hoặc là mua nhà, đều là chuyện cách cô rất xa, chỉ cần có thể sống được thì những cái khác đều không quan trọng. Cô chính là không muốn mãi mãi ở lại nơi mà mình sinh ra, ngã tư đường luôn xám xịt, mấy ngôi nhà tháp nhọn, biển và núi mãi mãi không thay màu, tương lai thị trấn nhỏ dường như có thể nhìn thấy hết trước mắt chỉ bằng một cái liếc.

Một đêm mưa năm mười bảy tuổi, cô thay đồ nam, trốn thoát tuần tra của nhân viên bến tàu, nhảy vào trong khoang thuyền của một thuyền hàng, chui dưới tấm nhựa ba ngày hai đêm cùng mấy chục cái thùng lớn, rốt cuộc đến một thành phố lớn xa lạ khác của đất nước này.

Thành phố lớn dường như luôn sáng rực ánh mặt trời, nhưng mà trong bóng tối vẫn đang có những chỗ mà người ngoài phải chật vật sinh tồn. Cô gái lang thang khắp bến tàu khu cảng cùng cửa hàng tiện lợi, khuôn mặt xinh đẹp cùng cái miệng khéo léo ngọt ngào, hơn nữa một vài kỹ xảo học được từ phim và sách, cô thế mà cũng thành công định cư được ở khu cảng đông dân. Nơi này có nhiều người như vậy, nhiều chuyện như vậy đều là những thứ cô chưa từng thấy, so với quê cũ thì thú vị hơn gấp nhiều lần.

Sau khi ở lâu thì càng muốn nhiều thứ hơn, muốn ăn nhiều đồ ăn vặt ngon, mua thêm một cái váy xinh đẹp, thậm chí tiết kiệm tiền đi đến nơi xa hơn. Rất tự nhiên, cô nảy ra chủ ý trộm ví tiền của người khác vào buổi tối. Cô không biết như thế thì có vấn đề gì, sống sót bằng cách của mình thì có gì sai? Hơn nữa cũng không trộm bao nhiêu, nhắm vào đều là những kẻ thoạt nhìn mãi mãi không lo chuyện ăn uống…

Thật ra cô không nghĩ tới việc thật sự bán cơ thể của mình. Cô gái chỉ biết đến đồ ngọt và váy cũng không biết nhiều về tình dục, ngay cả tự an ủi cũng chưa từng làm. Cô bắt chước ngôi sao nữ quyến rũ thu hút đàn ông trên giường trong gương, học thần thái và lời thoại xong, phần sau trên giường rốt cuộc như thế nào thì đều chưa từng xem.

Bình luận (0)

Để lại bình luận