Chương 90

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 90

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nhìn em có nhiều sữa như vậy, sau này vẫn nên đút sữa của em cho chính em vậy.”

Hai núm vú nhỏ bị người đàn ông nhéo trong tay, kéo mạnh lên trên. Trong tiếng thét chói tai của cô gái, nước sữa tuôn ra từ tia sữa giống như suối phun, bắn lên khuôn mặt đáng yêu ngây thơ đỏ ửng kia của cô.

“Ư a a a a a a a a!!!”

Cô gái bị sữa mẹ của chính mình bắn lên mặt hoảng hốt run rẩy cơ thể, vừa rồi khi nước sữa phun ra, phía dưới cô cũng văng ra. Nước dâm phun trào ào ào tuôn ra, người đàn ông đã đâm rút lâu trong huyệt cô thuận thế thô bạo đâm vào miệng thịt cổ tử cung đang mở ra ở sâu trong cơ thể cô, bắn trong tử cung cô, khơi dậy sự co rút lâu dài của cô gái. Cái vú nhỏ cùng mật huyệt nhỏ đều ào ào chảy nước ra ngoài, giống như mở vòi rồi thì không thể dừng lại. Hắn nằm trên

người cô gái ổn định hơi thở, trong lỗ mũi tràn đầy vị sữa thơm ngon của cô cùng vị tinh ngọt khi động dục…

Hơi thở không thể hoàn toàn hồi phục lại. Bởi vì trụ thịt vừa mới bắn lại dần dần cương lên trong mật huyệt nhỏ ướt nóng.

Không có cách nào, khuôn mặt của cô bây giờ thật khêu gợi… Giống như bị bắn lên mặt vậy.

“Hừ… Tiểu Diệp Toa có thể tự mình bắn lên mặt tự mình vui sướng.” Đứng thẳng dậy, người đàn ông đặt hai chân thõng xuống dưới của cô gái lên hông mình lần nữa. “Chúng ta tiếp tục nhé?”

“Đúng rồi…” Hắn xoay khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái tan rã ánh mắt, nghiêng về một bên lại, dùng ngón tay lau sữa trên mặt cô, để bên môi cô. “Tự mình liếm hết trước đi.”

Cô gái đã mơ hồ, lại nghe lời như mèo nhỏ vươn đầu lưỡi ra, mơ màng liếm hết dịch sữa, nhẹ nhàng say mê rên rỉ.

“Ngọt quá…”

Vào lúc bận rộn cao điểm, trong đường tàu ngầm luôn tắc như hộp cá mòi. Đoàn tàu ngừng ở một ga mới, cửa mở ra, đám người nối đuôi nhau đi vào, xô đẩy hành khách đứng trong xe lúc đầu đi càng sâu vào bên trong. Trong góc, một cô gái đứng hướng mặt vào vách tường, cơ thể mảnh mai bị chen đến lắc lư, gần như dán vào trên tường. Cô gái mới khoảng mười sáu mười bảy tuổi, mặc váy JK, gương mặt rất động lòng người, nếu ngẩng đầu lên cũng sẽ rất nổi bật trong đám người nhồi kín khoang tàu. Nhưng lúc này cô lại cúi đầu, tóc dài rũ hai bên má, cơ thể nhẹ nhàng run rẩy dường như đang nhẫn nại gì đó. Không ai nhìn thấy gương mặt xinh đẹp kia đỏ bừng lên, bên trên lộ vẻ xấu hổ cùng khoái cảm đan xen.

“Sướng không?”

Phía sau cô có một người đàn ông cao lớn đứng sát, áo gió dài che kín cơ thể của hắn, bàn tay to cũng không an phận vói vào trong áo đồng phục của cô. Giờ này, ngón tay có vết chai kia đang nắm một bên vú mềm của cô nhẹ nhàng xoa, tay kia thì ôm chặt eo nhỏ của cô, đè thấp sự đùa giỡn trong thanh âm.

Diệp Tắc Ni đã sớm bị trêu chọc đến mức gương mặt đỏ ửng, nếu không phải dựa vào vách tường thì gần như sẽ ngã xuống. Cô không nhìn thấy mặt người đàn ông phía sau, ánh mắt chỉ có thể nhìn thấy một góc áo gió, muốn giãy ra thì lại phát hiện vì bị chen lấn nên bản thân gần như đã bị đối phương ôm chặt vào trong lồng ngực. Hắn vào được lúc nào?… Không biết… Cô không dám quay đầu lại, cánh tay nhỏ khoác lên tay người đàn ông yếu ớt đẩy một cái: “Ư… Buông, buông ra…”

“Buông ra?” Người đàn ông nghe rõ thanh âm của cô, lại càng nhéo chặt bộ ngực sữa của cô, ghé vào bên tai cô. “Sao tôi lại cảm thấy ngày nào em cũng không mặc đồ lót đi tàu ngầm… Chính là đang chờ bị người sờ nhỉ?”

Bàn tay vuốt ve cái vú nhỏ mềm mại kia, đầu ngón tay lướt qua đầu vú dựng thẳng, không nhẹ không nặng kẹp một cái. Hai vai cô gái run rẩy, cúi đầu càng thấp, giữa tóc đen lộ ra cái cổ tuyết trắng đã đỏ bừng một mảng.

Bị, bị hắn nói trúng rồi…

Bình luận (0)

Để lại bình luận