Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn đưa cô gái cả người toàn vết thương về tẩm điện của chính mình, trên bàn lột bỏ đi thứ y phục cuối cùng của cô. Thân thể của cô gái mười sáu tuổi như quả đào non, núm vú nhỏ hơi nhô lên trước ngực trắng mịn như bơ sữa, thân dưới sạch sẽ, chính giữa có cánh hoa xinh đẹp màu hồng phấn, trên lớp màng mỏng tượng trưng cho trinh tiết có cái lỗ nhỏ mà ngón tay cũng khó mà đâm vào, nhìn thế nào cũng thấy là một bữa tiệc lớn ngon lành. Bản thể của ác ma là một sinh vật bùn đen ở vực sâu, mỗi một bộ phận trên cơ thể đều có thể biến thành hình dạng xúc tua đáng sợ. Xúc tua này bò lên người cô, quấn lấy thịt vú của cô mà mút vào, banh hai chân của bữa tiệc ra, huyệt thịt liền lộ ra dáng vẻ mê người. Hắn đưa môi sát lại, lưỡi dài như xúc tua, thô cỡ ba ngón tay gộp lại không bôi trơn gì mà đâm vào huyệt xử nữ của cô, thẳng thừng phá vỡ từng tầng mị thịt chặt chẽ, đâm tới miệng tử cung. Cô gái giãy dụa khóc la, ác ma lại không động đậy mà vùi đầu thưởng thức máu tươi cùng dâm dịch đang theo huyệt thịt chặt chẽ chảy ra. Đỉnh xúc tua giống như con rắn không ngừng đâm chọc lên cửa tử cung nho nhỏ, phân bố ra chất lỏng làm cho thần trí cô trở nên yếu ớt, bức ép cô hé ra cái miệng nhỏ nhắn ở nơi sâu nhất trong cơ thể với hắn. Vào lúc hắn cuối cùng cũng cạy mở được miệng tử cung, cô khóc kêu rồi ngất đi, dâm dịch theo tử cung và mật huyệt trào ra làm ướt đùi trong cùng cái bàn dưới thân. Mà hắn uống no nước mật đó, thỏa mãn thu lại đầu lưỡi, phóng thích cho tính khí còn thô to hơn cái lưỡi ban nãy, hình dạng càng khủng bố cắm vào trong mật huyệt của cô, bắt đầu một vòng dục vọng mới.

“Từ nay về sau, em phải dựa vào tinh dịch của tôi mà sống.” Cuối cùng khi bắn vào trong tử cung, ác ma để tay lên trên bụng của cô, nhìn nơi đó xuất hiện hoa văn, sung sướng tuyên bố với cô gái đã mất đi ý thức.

Trong vực sâu không có thức ăn và nước uống dành cho nhân loại, không có các loại ma thuật nguyên tố của nhóm sứ giả Tòa Thánh dùng để tu hành, nếu cô muốn sống tiếp, trừ phi dựa vào ma lực của hắn thì chẳng còn cách nào khác. Từ đó về những ngày đêm sau nữa, cô chỉ có thể để thân mình trần trụi, đem tất cả các lỗ nhỏ trên người đều dâng hiến cho hắn thỏa mãn dục vọng. Ác ma trong việc tính sự xưa nay chưa từng tiết chế, hơn nữa vì khế ước ma thuật cô cũng sẽ không bị thương hay chết đi, vì thế hắn luôn làm đến điên cuồng. Cũng có thể nói, hắn mang theo chút ác ý và hiếu kỳ: cô gái nhân loại này yếu ớt nhu nhược như vậy, dưới sự chà đạp này có thể kiên trì được bao lâu?

Máu và dâm dịch của cô gái là thuốc bổ ngon lành đối với ác ma, đóa hoa béo mập mềm dính của cô, thịt hoa vừa chạm nhẹ một cái lập tức chảy nước mật đương nhiên làm hắn chơi không biết chán. Lúc không cùng cô ân ái, hắn thích nhất dùng răng nanh và lưỡi hình dạng khác thường chơi đùa, đâm vào hai phiến thịt hoa của cô, liếm lấy mỗi tất mị thịt bên trong dũng đạo chặt chẽ lại có nhiều chỗ gồ nho nhỏ, cho đến khi cạy mở được tử cung như thạch của cô, dùng đầu lưỡi nhấm nháp chà đạp bên trong tử cung từng chút. Sau đó trong lúc cô gái vừa sung sướng vừa đau đớn hét lên chói tai thì nuốt hết dâm dịch trong thân thể cô đang ồ ạt phun ra, lại mút cắn hoa hạch nhỏ căng trướng của cô, kích thích cô ép ra hết nước mật còn sót lại. Mãi đến khi cô mất nước sắp hoàn toàn hôn mê, hắn mới mở lòng từ bi bắn căng đầy tử cung của cô, làm cho trên bụng hiện liên dâm văn rồi mơ mơ màng màng tỉnh dậy.

“Hu. . . .Không được. . . .Không được. . . .” Lúc hắn làm quá ác quá lâu, khoái cảm của việc liên tục cao trào như địa ngục làm cho cô gái muốn hỏng mất, cô bị đâm chọc đến ngất đi rồi tỉnh lại rất nhiều lần, ý thức gần như tan rã, “Từ bỏ. . . . Không muốn nữa a a. . . .”

Bình luận (0)

Để lại bình luận