Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối cùng cô gái cũng yên bình vào giấc, xúc tua sau lưng ác ma không ngừng biến mất. Áo Tư Hoa Nhĩ Đức cúi đầu, nhan sắc lúc ngủ của cô gái dưới ánh nến càng làm nổi bật lên vẻ nhu hòa. Bím tóc của cô sau khi bị dày vò cũng lỏng lẻo, còn thánh vật lông vũ tượng trưng cho địa vị thánh nữ thì nghiêng ngả trên tóc. Ác ma dùng cái tay tự do tháo nó xuống, ném lên trên mặt đất, chỉnh lại làn tóc của cô. Cô ngủ rất yên ổn, vách tường tử cung nhẹ nhàng mấp máy, dịu dàng dây dưa mút lấy quy đầu ác ma. Hắn không tiếp tục đâm chọc tử cung nhỏ đáng yêu kia nữa, mà ghé sát bên tai cô gái.

“Nếu tuần sau Tòa Thánh còn không giải quyết được náo loạn,” ác ma nhẹ giọng “thì trò chơi này kết thúc, Tiểu Diệp Toa của tôi.”

Diệp Tắc Ni Á có thể sử dụng nguyên tố hắc ám đánh bại hắn có lẽ là do ăn may, nhưng xiềng xích của Tòa Thánh làm không đủ để khóa một ác ma như hắn. Hắn bị nhốt ở chỗ này hơn nửa năm, thật ra đã khôi phục được sức mạnh để mở khóa. Nếu hắn muốn, hoàn toàn có thể phá hủy Tòa Thánh này, đứng trước mặt tất cả mọi người tuyên bố quyền sở hữu Thánh nữ, giết chết hết tất cả bọn họ. Như vậy sẽ rất thú vị, nhưng đến bây giờ hắn vẫn chưa làm. . . . Không có làm như vậy.

Hắn cho rằng phần lớn các hỗn loạn trên thế giới này đều có cái thú của riêng nó — nhưng không bao gồm việc chúng nó sẽ uy hiếp đến cái thú vui thật sự của hắn.

“Vực sâu có hàng ngàn hàng vạn kỳ trân dị bảo, sau này em đừng có nghĩ đeo cái lông chim rách này nữa.”

Trừ hắn ra, không nên có một sự vật nào khiến cho cô phải lâm vào suy yếu, tái nhợt, tiều tụy, hiến dâng, rơi lệ,. . . phí hoài chân tâm.

Cô gái dựa vào trước ngực hắn ngủ thật sự ngon, khuôn mặt điềm tĩnh, giống như đang có một giấc mơ thật đẹp. Ác ma phất tay, trăm ngàn ngọn nến cùng tắt đi, khiến cho căn phòng đá rơi vào một khoảng tối tăm dịu dàng.

Hai tiếng cuối của cuộc thi đã kết thúc, ánh mặt trời êm dịu rọi qua thủy tinh rơi vào trong phòng, dáng vẻ trong trẻo đầy màu sắc của buổi đầu hạ. Hoc sinh đang múa bút thành văn, trong phòng học chỉ có tiếng thở và tiếng ngòi bút ma sát trên mặt giấy. Nhưng nếu cố ý lắng tai nghe, sẽ nghe thấy lẫn trong đó tiếng thở dốc nhè nhẹ, đang cố kìm nén.

“. . . .Ha. . . Ưm, ha. . . .” “Ong. . . .Ong. . . .”

Nếu nghe kỹ hơn nữa, còn có thể bắt được tiếng rung nhẹ, gián đoạn không biết từ đâu, giống như có người mang theo điện thoại vào trường thi vậy. Đương nhiên, tiếng đó quá nhỏ, học sinh đang làm bài sẽ không chú ý tới.

“—- Được rồi, hết giờ thi.”

Trên bục giảng, giám thị là Áo Tư Hoa Nhĩ Đức đứng lên, ánh mắt quét qua bàn cuối cùng, bên môi hơi nhếch lên ý cười nhẹ khó phát hiện. Hắn vỗ tay ý bảo mọi người nộp bài thi rồi rời phòng, học sinh tốp năm tốp ba đứng dậy nộp bài thi, nhỏ giọng phàn nàn đề thi khó quá rồi vội vàng rời đi. Áo Tư Hoa Nhĩ Đức không vội vàng gì mà chỉnh trang lại quần áo, nâng mắt nhìn xuống người còn sót lại: “Đại biểu lớp của tôi đâu?”

Ở trong góc, cô gái run rẩy vịnh lấy bàn cố gắng đứng dậy. Cơ thể cô gái run nhè nhẹ, trên khuôn mặt đỏ ửng lộ vẻ nhẫn nhịn, lồng ngực phập phồng dữ dội, khó khăn cầm lấy bài thi của mình đi từng bước nhỏ. Cô mang đôi giày cao gót da, hai chân thon thả mang tất đen trong suốt, váy đậm màu trên đầu gối 3cm, bắp chân nhỏ lúc đi hơi run rẩy, eo hơi vặn vẹo, có cảm giác vô tình quyến rũ. Nhìn từ phía sau, giữa váy mờ mờ có chỗ màu đậm hơn bình thường, dường như là thấm nước.

“Vậy là đủ rồi. . .”

Không vội lấy đi bài thi trong tay cô gái, tầm mắt của Áo Tư Hoa Nhĩ Đức trước là nhìn gương mặt ửng đỏ của cô gái, mập mờ liếc lấy một vòng từ đùi đang cố gắng khép lại và mắt cá chân đang run của cô. Mãi cho đến khi cô gái nâng mắt, dùng ánh mắt vừa thẹn vừa giận trừng hắn, người đàn ông mới mỉm cười nhận lấy bài thi, đặt lên trên đầu: “Phụ thầy đem qua đó nhé.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận