Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tạ Linh Lăng tỉnh dậy ngay lập tức, cả người gần như ướt đẫm mồ hôi. Cô chán ghét việc nằm mơ, rõ ràng có một số việc đã trôi qua rất lâu, nhưng không biết vì sao cơn ác mộng giống như luôn thích quấn lấy cô, làm cho cô không cách nào ngủ yên.

Tạ Linh Lăng thuận tay cầm di động lên nhìn, lúc này mới thấy tin nhắn của bạn tốt Chu Uyển gửi tới.

Chu Uyển: ”Hôm nay tớ nhận được thiệp mời của Trần Minh Húc gửi tới, là một buổi tiệc mừng tuổi con nhỏ của anh ta.”

Tin nhắn đến từ 11:30 tối qua.

Tạ Linh Lăng lúc này cũng không để ý Chu Uyển đã ngủ hay chưa, trực tiếp trả lời: “Cho dù anh ta có chết cũng không liên quan đến tớ.”

Vào lúc 2:30 sáng, Chu Uyển cũng rep tin nhắn của Tạ Linh Lăng ngay lập tức.

Con cú đêm này có lẽ hiện tại vẫn đang đọc tiểu thuyết và chơi game đây mà.

Chu Uyển: “Tớ chỉ không thể hiểu được, tại sao người đàn ông chó má này lại dơ bẩn không biết xấu hổ như vậy?”

Chu Uyển: ”Làm sao biết được anh ta nghĩ gì, loại người không biết xấu hổ còn gửi thiệp mời cho tớ nữa.”

Chu Uyển: ”Thành thật mà nói, tớ rất muốn đi đấy, tớ tới sẽ “Chúc phúc” cho anh ta.”

Tạ Linh Lăng gửi một cái biểu cảm:

Cô biết dựa theo tính tình đại tiểu thư Chu Uyển thì muốn chuyện gì cũng làm ra được, năm đó cũng may mắn có Chu Uyển ở bên cạnh, cô mới có thể nhanh chóng điều chỉnh bản thân.

Chuyện đã quá lâu rồi, Tạ Linh Lăng không muốn nghĩ tới nữa.

Chu Uyển cũng nhìn ra Tạ Linh Lăng cũng không muốn thảo luận nhiều về chuyện của Trần Minh Húc, vì thế cũng chuyển sang nói chuyện khác.

Chu Uyển: ”Đúng rồi, một tiên nữ như cậu sao bây giờ còn chưa ngủ thế? ”

Tạ Linh Lăng: ”Tớ vừa mới tỉnh ngủ.”

Chu Uyển: ”Gần đây thật nhàm chán, Quả vải đang chuẩn bị mang thai, cậu lại không ở thành phố A, hazzzz!”

Chu Uyển: ”Nói đi, sau này cậu thật sự không về thành phố A nữa sao?”

Tạ Linh Lăng: ”Ai nói không về chứ? Nếu cậu nhớ tớ, tớ sẽ lập tức đến ngay.”

Tạ Linh Lăng: ”Chỉ hai tiếng ngồi tàu cao tốc. Vấn đề chỉ là một câu nói mà thôi.”

Chu Uyển: ”Vậy ngày mai cậu đến chứ?”

Tạ Linh Lăng: ”Ơ…Tớ e là ngày mai không rảnh.”

Chu Uyển: ”Tớ biết cậu chỉ là nói ngoài miệng thôi!”

Chu Uyển: ‘’Thật không hiểu sao cậu về chỗ đó mở cửa hàng hoa nữa, nếu khó khăn quá tớ sẽ nuôi cậu mà!’’

Tạ Linh Lăng: ”Lòng tốt của chị em tớ sẽ nhận! Nhưng tớ phải sống bằng chính mình chứ!”

Chu Uyển: ”Hừ.”

*

Rất may đám cháy rừng không lan rộng.

Vụ cháy xảy ra là do có người đốt pháo trái phép trên núi. Ngày Tết đang đến gần, nhiều người từ nơi khác về quê để lên núi thờ cúng tổ tiên, đốt pháo các kiểu, mà đốt pháo là vi phạm pháp luật. Dù chỉ là một tia lửa nhỏ thôi, nhưng nó có thể gây ra thảm họa không thể cứu vãn.

Vu Triều chỉ phụ trách dập lửa, không phụ trách truy cứu trách nhiệm.

Đến tận sáng, đám cháy mới được dập tắt hoàn toàn. Một số nhân viên công tác ở lại để làm công việc khắc phục hậu quả, còn những người khác được trở về nghỉ ngơi trước.

Mặc dù hôm nay Vu Triều được nghỉ nhưng với tư cách là đội trưởng, anh vẫn ở lại cho đến cuối cùng. Khi mọi nguy hiểm tiềm ẩn đã được loại bỏ, anh mới lên xe cứu hỏa, cùng các đồng đội cùng nhau trở về.

Phó đội trưởng đưa cho Vu Triều một cái khăn mặt, bảo anh lau mặt.

Ngày thường Vu Triều thích sạch sẽ nhưng lúc này thì không mấy để tâm, tùy ý cầm khăn lau mặt, động tác có chút thô lỗ.

Hương vị đàn ông của Vu Triều được tỏa rất mãnh liệt, anh mặc quần áo chữa cháy màu đen, trên đầu đội một cái mũ bảo hiểm màu đỏ, trên mặt bị tro tàn nhuộm đen, tăng thêm có chút cảm thấy làm cho người ta không kiềm chế được.

Lúc sắp về đến nhà, nhà của Vu Triều ở cách khoảng một cây số thuận tiện xuống xe. Hướng của đơn vị ngược với hướng nhà của anh, với lại anh không muốn chiếm tài nguyên của đội như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận