Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tuy rằng thức cả đêm, nhưng trạng thái tinh thần của Vu Triều vẫn còn khá tỉnh táo, ngoại trừ trên người có chút bẩn. Lúc này trời đã sáng, mấy quán bán đồ ăn sáng ven đường cũng không có bao nhiêu khách.

Vu Triều thuận tiện mua một bát xôi, hai lồng xá xíu, lại mua một phần sữa đậu nành, một phần đậu phụ ngọt. Kỳ thật anh không chắc Tạ Linh Lăng còn ở lại hay không, anh cũng không dám gọi điện thoại cho cô, thứ nhất sợ điện thoại sẽ đánh thức cô, thứ hai sợ cuộc gọi này sẽ làm anh thất vọng, vì cô đã rời đi từ lâu.

Lúc này tâm trạng của Vu Triều giống như đang chờ mở hộp pandora ra, anh mua xong bữa sáng rồi nhanh chóng đi về phía nhà mình, bước chân không chậm nhưng cũng không dám quá nhanh.

Do công việc Vu Triều thường xuyên phải thức khuya, đảo lộn cả ngày lẫn đêm nên rèm cửa trong phòng của anh chưa bao giờ kéo ra.

Khi rèm cửa được đóng lại, không thể phân biệt được là ngày hay đêm.

Tạ Linh Lăng cùng Chu Uyển tán gẫu tới gần sáng, mãi cho đến 6 giờ rồi tiếp tục lăn ra ngủ bù. Kỳ thật lúc đó cô cũng không biết Vu Triều có về hay không, cho nên vẫn chờ đợi không ngủ. Nhưng cả một đêm trôi qua rồi, đôi mắt của cô thực sự không thể mở ra nữa.

Không biết là ngủ đến mấy giờ, Tạ Linh Lăng nghe được tiếng động, lập tức tỉnh lại. Cô là một người ngủ không sâu, đặc biệt còn trong một nơi xa lạ.

Nghe được ngoài phòng khách có âm thanh thưa thớt, Tạ Linh Lăng đoán ra nhất định là Vu Triều đã về, lập tức đứng dậy.

Ngôi nhà Vu Triều thiết kế có hai phòng một lối đi, bố cục cũng không tệ, trong nhà ngoại trừ hơi thở sinh hoạt của anh ra không có dấu vết người khác giới nào.

Tạ Linh Lăng có một tia hưng phấn ngắn ngủi, nhưng rất nhanh tỉnh táo lại. Cô cảm thấy có chút buồn cười, cảm thấy giống như là một người vợ ở nhà chờ chồng bình an quay về nhà, lúc này còn rất muốn gặp anh nữa.

Đợi chờ một lúc, Tạ Linh Lăng không thấy Vu Triều vào phòng.

Anh nghĩ rằng cô vẫn đang ngủ sao?

Do dự trong chốc lát, Tạ Linh Lăng vẫn đẩy cửa phòng ngủ đi ra, chuẩn bị chủ động chào hỏi Vu Triều một tiếng

Nhưng Tạ Linh Lăng tuyệt đối không ngờ, người cô nhìn thấy không phải Vu Triều, mà là một phụ nữ trung niên dáng người cao gầy ăn mặc mộc mạc. Không cần đoán, Tạ Linh Lăng theo bản năng cảm thấy người này nhất định là mẹ của Vu Triều.

Quả nhiên.

Hai người hai mặt nhìn nhau, Tạ Linh Lăng còn mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình của Vu Triều.

Hiển nhiên Chu Thúy Nhiên nằm mơ cũng không ngờ lại nhìn thấy một phụ nữ xa lạ ở chỗ của con trai mình.

Là trưởng bối, bà ngược lại tỏ ra áy náy: “Cháu là bạn của Vu Triều đúng không? Bác là mẹ của nó.”

Tạ Linh Lăng không cảm thấy có gì đặc biệt xấu hổ, nhưng trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

May mắn, không phải là bạn gái của Vu Triều hay gì đó.

Diện tích căn nhà của Vu Triều chỉ hơn 90m2 nhưng trông rất rộng rãi vì sạch sẽ, ngăn nắp và không hề có sự bừa bộn.

Trong vài giây, Tạ Linh Lăng và Chu Thúy Nhiên chỉ cười nhẹ với nhau, hai người đều không nói gì

Mấy năm nay Tạ Linh Lăng đã lang thang ở các thành phố lớn, có một số kinh nghiệm trong việc nhìn người. Vừa nhìn Chu Thúy Nhiên đã biết là người tốt, ánh mắt và mũi của bà và Vu Triều cực kỳ giống nhau như đúc.

Ánh mắt một người khi nhìn người khác có thể truyền tới rất nhiều thứ, ánh mắt Chu Thúy Nhiên trong suốt, khi đối đãi Tạ Linh Lăng cũng không mang theo quá nhiều nghiên cứu tìm tòi.

Chu Thúy Nhiên là trưởng bối, bà chủ động mở miệng nói: “Hôm nay bác tới đây thuận tiện mang cho nó một ít rau trồng trong nhà. Thôi, xong việc bác cũng đi về đây, cháu không cần để ý, bình thường bác cũng không thường xuyên đến chỗ nó…”

Tạ Linh Lăng biết đối phương nhất định là hiểu lầm mình, nhưng lúc này cô cũng không tiện giải thích cái gì, thoải mái nói: “Bác ngồi xuống nghỉ ngơi đi ạ, một lát nữa cháu cũng phải rời đi. Tối hôm qua Vu Triều đột nhiên có nhiệm vụ, cho nên không có về nhà.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận