Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Thúy Nhiên thật thà phụ họa cô cười nói: “Công việc của nó có chút đặc biệt, thường xuyên không ở nhà.”

Tạ Linh Lăng trầm ngâm gật đầu: “Đúng thật vậy.”

Cô không rõ ràng về công việc của một lính cứu hỏa, nhưng cũng biết một chút ít, công việc của anh rất khó khăn và nguy hiểm. Nhưng dù sao thì mối quan hệ của cô và Vu Triều cũng chỉ mới đi được nửa chặng đường nên cô cũng không quan tâm nhiều cho lắm.

Chu Thúy Nhiên thì có chút sốt ruột, sau khi bà mang rau cất vô tủ lạnh, tay còn chưa kịp rửa, lại vội vàng ra cửa đổi giày tính rời đi. Trước khi đi còn vẻ mặt áy náy quay lại nói với Tạ Linh Lăng: “Quấy rầy cháu rồi, bác đi về trước đây.”

Không ngờ mẹ của Vu Triều lại khách sáo như vậy, làm Tạ Linh Lăng đứng ngơ ra có chút xấu hổ.

Sau khi Chu Thúy Nhiên rời đi, căn phòng nhanh chóng trở nên yên tĩnh.

Xúc động của ngày hôm qua đến bây giờ không còn bao nhiêu, Tạ Linh Lăng tỉnh táo lại có chút cảm thấy may mắn, may cô không cùng Vu Triều phát sinh chuyện gì.

Trở lại phòng ngủ thay quần áo của mình, Tạ Linh Lăng rửa mặt đơn giản xong chuẩn bị đẩy cửa đi ra ngoài, thì lần này Vu Triều đã về.

Lúc Vu Triều ở dưới lầu có gặp phải mẹ anh, hai mẹ con nhìn vậy thật ra ngược lại không có chút khoảng cách nào.

Tính cách của Chu Thúy Nhiên là bà không bao giờ thích gây rắc rối cho người khác, ngay cả đối với con trai của mình. Mấy năm nay bà vẫn sống ở nông thôn, lần này vào thành phố mua một ít đồ đồng thời nhân tiện mang cho con trai một ít rau quả do nhà trồng. Không ngờ lại gặp được một người phụ nữ lạ mặt ở chỗ ở của con trai mình.

Ở độ tuổi Vu Triều yêu đương là chuyện bình thường, nếu có điều không bình thường chính là anh vẫn chưa yêu. Chu Thúy Nhiên không phải chưa từng sốt ruột về chuyện này, lâu ngày cũng thoải mái mặc kệ. Nhưng hôm nay lại có chút ngoài ý muốn.

Bà hiếm khi mỉm cười, quay qua nói với Vu Triều, “Bạn gái của con thật xinh đẹp.”

Tim Vu Triều đập nhanh, hỏi ngược lại mẹ: “Cô ấy không đi sao?”

Chu Thúy Nhiên vui mừng gật đầu, bà có thể nhìn thấy ánh sáng tình yêu trong mắt con trai mình, nói với anh: “Thôi mẹ đi trước đây.”

Vu Triều dừng một chút: “Con tiễn mẹ đi.”

Chu Thúy Nhiên từ chối: “Mẹ đây cũng không phải mắc bệnh Alzheimer không nhớ đường, con muốn đi theo làm cái gì? Cả đêm con đã mệt mỏi rồi, mau đi lên đi.”

“Được, mẹ đi từ từ nhé’’.

Trên thực tế, Vu Triều không nghĩ về những gì anh có hay không, thậm chí lúc ra ngoài làm nhiệm vụ anh cũng chỉ nghĩ về công việc đơn thuần. Sự nóng nảy từ đêm qua dường như bị ngọn lửa dập tắt, giờ anh chỉ muốn gặp Tạ Linh Lăng nhiều hơn

Lên lầu vài bước ngắn ngủi, Vu Triều vô cùng khẩn trương. Gặp được rồi, anh nên nói gì đây?

Thời niên thiếu Vu Triều thường xuyên đi ngang qua Tạ Linh Lăng. Ấn tượng sâu nhất là có một lần trong tay anh ôm bóng rổ ở góc cầu thang đụng vào người cô, lúc ấy mũi của Tạ Linh Lăng bị anh đụng đỏ, hốc mắt của cô đỏ bừng vẻ mặt oán giận nhìn anh. Chỉ một cái liếc mắt này, giống như chui vào trong lòng Vu Triều, thanh xuân của anh vào giờ lúc này đã xao động.

Khi đó năm lớp 10 khai giảng không lâu, ấn tượng của anh đối với cô dừng lại ở hai chữ “hoa khôi của trường”. Lúc đó trong lớp có rất nhiều con trai bàn tán về Tạ Linh Lăng, nói rằng cô là cô gái xinh đẹp nhất trường.

Vu Triều cũng không thích ở sau lưng chỉ trỏ ngoại hình của một người khác, nhưng vào giờ lúc va chạm vào nhau ở góc cầu thang, anh lại cảm thấy Tạ Linh Lăng giống như là một tia sáng chiếu rọi trên người anh.

Vào năm lớp 10, vị trí của Vu Triều và Tạ Linh Lăng cách nhau rất xa, không ai nghĩ đến việc hai người họ lại ở bên nhau.

Đến học kỳ cuối năm lớp 11, duyên phận trùng hợp anh trở thành bạn bàn sau của cô. Khi đó Vu Triều thường xuyên ngồi ở phía sau Tạ Linh Lăng, nhìn bóng lưng của cô. Cô có thói quen buộc tóc đuôi ngựa cao, đuôi tóc thường rơi trên bàn học của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận