Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đối với Vu Triều mà nói, toàn bộ tuổi trưởng thành của anh dường như đều là đuôi tóc của cô, gãi ngứa trong lòng anh.

Khi đó Vu Triều cũng muốn tỏ tình.

Chỉ là pháo hoa vừa bốc cháy lên đã bị một người bạn tốt tạt gáo nước lạnh, Đổng Kỳ Văn ngồi cùng bàn với Vu Triều nói với anh: “Tao chuẩn bị đuổi theo Tạ Linh Lăng đây! Mày chúc tao thành công đi!”

Lần đầu tiên Vu Triều không muốn chúc phúc cho anh em của mình.

……

Kỷ niệm như thanh xuân, cô gái trong ký ức lớn lên, vẫn như một tia sáng.

Vu Triều đẩy cửa ra, thiếu chút nữa đụng phải Tạ Linh Lăng.

Tạ Linh Lăng có chút ngoài ý muốn: “Anh đã về rồi.”

Vu Triều gật đầu, anh đưa đồ ăn sáng trên tay cho Tạ Linh Lăng: “Em còn chưa ăn sáng đúng không? Trước tiên ăn một chút đi.”

Tạ Linh Lăng lắc đầu: “Không cần, tôi không có thói quen ăn sáng. ”

Chẳng qua Tạ Linh Lăng nhìn mặt mày xám xịt của Vu Triều, nhịn không được cười, quần áo trên người anh càng thêm thô ráp, tương phản rất lớn.

Vu Triều nhẹ nhàng sờ mặt của anh, hỏi: “Làm sao vậy?”

Gương mặt anh rất đen sạm và có đôi mắt thật trong sáng.

Giống như một con mèo lớn ngây thơ, đáng thương và đáng yêu vậy.

Tạ Linh Lăng theo bản năng đưa tay muốn lau sạch vết bẩn trên mặt Vu Triều, nhưng động tác này lại làm cho hai người họ đều giật mình.

Da của Vu Triều mỏng manh và mềm mại hơn Tạ Linh Lăng tưởng tượng, nhưng tay của Tạ Linh Lăng rất lạnh.

Vết bẩn không cách nào lau chùi được, ngược lại đem ngón tay trắng nõn của Tạ Linh Lăng nhuộm bẩn. Tạ Linh Lăng muốn rút tay về, không ngờ lại bị Vu Triều bắt được.

Bàn tay của anh to lớn dễ dàng ôm lấy bàn tay cô, trong lòng bàn tay của anh có những vết chai mỏng, vô tình cọ vào mu bàn tay khiến cô ngứa ngáy.

Vào buổi sáng sớm, ánh nắng xuyên thấu qua ban công chiếu vào trên nền gạch trắng sứ, như chiếu ra ánh sáng dịu nhẹ cho hai người họ.

Hai người trong lúc nhất thời đều chỉ nhìn đối phương.

Trong mắt Vu Triều trên mặt Tạ Linh Lăng không có son phấn, tóc dài xõa vai, khuôn mặt giống như thời sinh viên, phảng phất thời gian 11 năm không có gì thay đổi.

Mà Vu Triều trong mắt Tạ Linh Lăng càng làm cô ngạc nhiên hơn, gương mặt lạnh lùng cương quyết của anh vào sáng sớm thoạt nhìn đặc biệt mềm mại, tổng thể đường nét đều có vẻ bình dị gần gũi.

Tạ Linh Lăng bình tĩnh ổn định lại xúc động lần hai bị kích thích ra.

Thật ra suy nghĩ của Vu Triều rất đơn thuần, anh nhìn thấy tay cô bị bẩn, trước tiên là muốn đưa cô đi rửa tay.

Nhưng Tạ Linh Lăng đẩy anh vào tường, giống như đêm qua, môi cô áp lên môi anh, quá bất ngờ không kịp đề phòng.

Vu Triều có kinh nghiệm, anh không còn bất động như một khúc gỗ nữa. Khi nụ hôn của cô rơi xuống, anh theo bản năng vòng một tay qua eo cô và nâng cô lên.

Nằm ở trong ngực Vu Triều, cả người Tạ Linh Lăng chắc chắn rất nhỏ. Vị trí của hai người hoán đổi, lưng cô dựa vào tường, cả người bị hơi thở tràn ngập mùi nam tính của anh bao bọc.

Hơi thở lẫn nhau được mở rộng ra vô tận, điều thú vị là khu phố nhỏ buổi sáng sớm ngược lại rất yên tĩnh, không giống như đêm qua đủ loại âm thanh ồn ào.

Tạ Linh Lăng loáng thoáng nghe được có một bài hát chậm rãi phát ra bên tai cô, không biết là nhà nào đang dùng loa công khai:

‘’Wise men say

Only fools rush in,

But I can’t help falling in love with you.

Shall I stay?

Would it be a sin If

I can’t help falling in love with you.

Like a river flows

Surely to the sea,

Darling so it goes…..’’

[Lời bài hát: Can’t Help Falling In Love của ca sĩ Elvis Presley]

Trong nháy mắt, Tạ Linh Lăng thật sự lo lắng, cô lo lắng Vu Triều bởi vì làm nhiệm vụ cả đêm không ngủ thì thể lực có thể tiêu hao quá lớn hay không.

Nhưng không thể nghi ngờ gì nữa là cô đã lo lắng quá nhiều.

Bình luận (0)

Để lại bình luận