Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tạ Linh Lăng nhớ tới một chuyện, lúc bọn họ còn ngồi gần nhau ở trường trung học, Vu Triều không phải là người thích nói chuyện, lúc lên lớp anh sẽ nghiêm túc và tập trung trong giờ học, nhưng vừa đến giờ tan học thì không nhìn thấy mặt anh đâu cả. Hầu hết thời gian Vu Triều sẽ giẫm lên quả bóng rổ dưới bàn làm việc, cả người ướt đẫm mồ hôi. Anh thích chơi thể thao và đặc biệt thích vận động.

Chỉ là bọn họ làm bàn trước sau một học kỳ, chưa kịp thân thiết thì đến lớp 12 đã phân ban rồi.

Lúc đó Vu Triều ở trong lớp xem như có diện mạo khá nổi bật, hơn nữa vóc dáng anh cao lớn, khiến người ta chú ý tới anh ngay từ cái nhìn đầu tiên trong đám đông. Sau vài trận đấu bóng rổ, anh đã trở thành tâm điểm chú ý của lớp.

Tạ Linh Lăng còn bị ép chuyển những bức thư nhỏ cho Vu Triều nhiều lần, là do các cô gái khác nhờ. Lúc Tạ Linh Lăng đang vùi đầu suy nghĩ, bỗng nhiên một tờ giấy nhỏ đưa cho cô, trong lòng cô có hơi khó chịu. Có một lần Tạ Linh Lăng thật sự không thể nhịn được nữa, ném tờ giấy lên bàn của Vu Triều, nhíu mày nói: “Cậu có thể nói cho những cô gái yêu mến cậu đừng đưa giấy cho tôi được không? Tôi thực sự rất khó chịu đấy. ”

Vu Triều lúc ấy bỗng nhiên bị cô chỉ trích một trận, vẻ mặt ảm đạm nói: “Thật xin lỗi. ”

Vừa nói lời xin lỗi xong, anh đứng lên, nghiêm túc nói: “Phiền các bạn đừng đưa cho tôi giấy nữa, nếu còn đưa thì tôi trực tiếp gửi cho giáo viên đấy.”

Thật ra lúc đó Vu Triều cũng không thích những tờ giấy kia, nhận được đều tiện tay ném đi một ánh mắt cũng không thèm nhìn.

Có lẽ là do vóc dáng cao lớn, giọng nói của anh trầm thấp, mấy chữ từ miệng anh nói rất có lực uy hiếp.

Tạ Linh Lăng thật không ngờ Vu Triều sẽ không cho người ta mặt mũi như vậy, còn tưởng rằng người nào đến anh cũng không từ chối.

…… Cho nên, từ lúc đó Vu Triều đã bắt đầu yêu thầm cô sao?

Tạ Linh Lăng từ nhỏ đến lớn chưa từng yêu thầm người khác giới nào nên cô không có cảm giác đồng cảm.

Đối với cô mà nói, 11 năm yêu thầm nhiều nhất là một con số, 1 năm có 365 ngày, 11 năm là khoảng 4.000 ngày

Cũng không có nhiều ý nghĩa gì cả.

Không bao lâu sau, Vu Triều đã đậu xe ở trước cửa tiệm hoa. Đây không phải là lần đầu tiên Vu Triều đến cửa tiệm hoa này, thậm chí có thể nói là rất quen thuộc.

Tên của cửa hàng hoa là “Hoa Phi Hoa”, do Tạ Linh Lăng mở cách đây 3 tháng. Trên tường cửa hàng sơn màu hồng, cửa gỗ màu trắng, bố trí rất tươi mát, cũng rất thích hợp để check in.

Tạ Linh Lăng xuống xe, Vu Triều nói với cô một tiếng: “Tạm biệt. ”

Nhưng Tạ Linh Lăng không đáp lại, cô đã bắt đầu lo lắng, cảm thấy Vu Triều hẳn là một người khó chơi.

*

Nhưng mà sau ngày đó, giữa Tạ Linh Lăng và Vu Triều không có tiếp xúc gì. Cô cho rằng “khó chơi” không quấn lấy cô nữa. Điều này đã làm cho Tạ Linh Lăng thở phào nhẹ nhõm. Không hiểu sao, cô vẫn mong được gặp lại anh.

Nhưng vòng tròn giao tiếp của hai người bọn họ vốn đã khác nhau, nếu không phải bởi vì bạn học cũ tụ tập mà liên hệ hai người bọn họ, chỉ sợ ở trong thị trấn nhỏ này sẽ rất khó gặp mặt.

Quả nhiên, suốt nửa tháng trôi qua hai người chưa từng gặp lại nhau nữa.

Ngay sau đó là Tết Nguyên đán, tết Nguyên đán năm nay là vào đầu tháng 2, trùng với ngày Lễ tình nhân ngày 14 tháng 2 một ngày trước Lễ hội đèn lồng.

Mỗi năm ngày Lễ tình nhân là thời điểm cửa hàng hoa làm ăn tốt nhất, Tạ Linh Lăng bắt đầu bận rộn vài ngày trước ngày Lễ tình nhân. Ngày 14 tháng 2, cửa hàng đã tấp nập từ sáng sớm, công việc kinh doanh coi như không tệ. Điều duy nhất là thời tiết hôm nay không tốt cho lắm.

Trời mưa gần như cả buổi sáng, đến chiều mới tạnh nhưng đường vẫn ướt.

Chuyện mở cửa hàng hoa nở là một giấc mơ của Tạ Linh Lăng khi còn trẻ mà thôi. Lúc phải chịu áp lực của lớp 12 lớn nhất, Tạ Linh Lăng suốt ngày ảo tưởng rằng sau khi lớn lên cô sẽ mở một cửa hàng hoa ở góc phố, cô ngây thơ tin như vậy mỗi ngày có thể nhìn thấy đủ loại hoa tươi đẹp, mỗi ngày đều bị sự lãng mạn vây quanh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận