Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vu Triều không cưỡng cầu, anh lấy tư thái thần phục nửa ngồi xổm trước mặt cô, ngẩng đầu nhìn lên: “Đi ngang qua thôi. ”

Đi ngang qua à?

12 giờ sáng đi ngang qua hướng hoàn toàn trái ngược với nhà anh hử?

Tạ Linh Lăng lịch sự không vạch trần lời nói dối của Vu Triều.

Vu Triều thấy bộ dáng của Tạ Linh Lăng không thoải mái, anh không nói thêm gì nữa, đứng dậy đi về phía tên say rượu kia.

Vu Triều đưa lưng về phía cô, anh mặc một chiếc áo khoác màu đen, vai rộng eo hẹp, hai chân thẳng tắp thon dài mảnh mai. Cô đã nhìn thấy vóc dáng dưới quần áo của anh, có thể nói là rất hoàn mỹ.

Tạ Linh Lăng không biết Vu Triều nói gì với tên ma men kia, rất nhanh tên say rượu kia đã đứng lên, điên cuồng bỏ chạy.

Cô khẽ thở dài, phụ nữ và đàn ông vốn dĩ rất khác nhau, thật không công bằng. Cô chưa bao giờ chờ mong anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng lúc này lại bị ép phải tiếp nhận giải cứu của Vu Triều.

Nếu Vu Triều không xuất hiện ở đây vào lúc này, liệu cô có bị kẻ say xỉn đó ức hiếp không?

Cũng không hẳn, với tính cách của cô, đối phương sẽ không chịu nổi.

Sau khi người say rượu chạy đi, Vu Triều xoay người lại.

Mấy ngày nay thời tiết ấm dần lên, cây ngô đồng hai bên đường bắt đầu rụng lá vào mùa. Lá rụng màu vàng xanh trải trên đường, cũng có một phen ý tứ khác.

Vu Triều đưa lưng về phía đèn đường hướng Tạ Linh Lăng đi tới, ánh sáng từ đỉnh đầu anh chiếu xuống, dường như cho anh ánh sáng dịu dàng. Anh thật sự nói dối Tạ Linh Lăng, không phải đi ngang qua, mà là anh vẫn luôn quan sát cô ở cách không xa.

Hôm nay Vu Triều được nghỉ, từ sáng anh đã đến cửa hàng hoa ở đối diện, lúc đó trời mưa, cách màn mưa anh không thấy rõ cô, nhưng như vậy là đủ rồi, anh cũng không mong đợi quá nhiều.

Thật ra năm ngoái lúc cửa hàng hoa này mở cửa không lâu, Vu Triều sẽ theo thói quen lái xe tới nơi này. Anh ngồi ở trên xe, từ xa nhìn Tạ Linh Lăng đang bận rộn ở cửa hàng bán hoa. Nhiều khi cửa hàng hoa không có khách, cô sẽ di chuyển cái ghế ngồi ở cửa tiệm phơi nắng, ngẩn người. Đôi khi cô mặc tạp dề để cắt tỉa cành hoa và đóng gói. Có lúc cô cầm điện thoại di động cười ngây ngốc, không biết là đang nhắn tin với ai.

Tạ Linh Lăng không phát hiện Vu Triều, bởi vì anh vẫn duy trì khoảng cách an toàn với cô, anh sẽ không quấy rầy cô, cũng không tạo thành phiền toái gì cho cô.

“Em có thể đi bộ được không?” Vu Triều hỏi.

Tạ Linh Lăng cố gắng đứng dậy, mắt cá chân có chút đau, nhưng cũng không phải là không đi được.

Lúc này cũng không có ai tới mua hoa, Tạ Linh Lăng đem hoa ở cửa dọn vào, Vu Triều chủ động giúp cô.

Về tình và lý, Tạ Linh Lăng cũng nên nói một tiếng cảm ơn với Vu Triều.

Lúc chuẩn bị đóng cửa cửa hàng, Tạ Linh Lăng cầm một bó hoa hướng dương đưa cho Vu Triều: “Cảm ơn anh, đây là tặng cho anh.”

Là đàn ông, cuộc đời này có lẽ khó nhận được hoa, nhưng Vu Triều đã nhận được một bó hoa hướng dương vào ngày Lễ tình nhân.

Anh không biết Tạ Linh Lăng đây là lạt mềm buộc chặt hay là nhất thời vui vẻ trong lòng, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ đến việc có tâm trạng chơi đùa với cô.

Vu Triều nhận lấy hoa, lại hỏi: “Vì sao em lại tặng hoa cho tôi? ”

Tạ Linh Lăng thành thật nói: “Cảm ơn anh vì lúc nãy đã giúp tôi. ”

Vu Triều đáp lại một cách chân thành: “Không cần cảm ơn, gặp phải tình huống vừa rồi, mặc dù em là người xa lạ, tôi cũng sẽ giúp. ”

Tạ Linh Lăng hiểu rõ: “Được, vậy anh trả lại hoa cho tôi đi. ”

Vu Triều lại giở tính trẻ con trở tay đặt hoa sau lưng mình: “Không. ”

Tạ Linh Lăng cũng không biết mình lên xe của Vu Triều như thế nào.

Đúng lúc này, xe dừng trước một hiệu thuốc 24 giờ, Vu Triều bước xuống xe.

Bó hoa hướng dương kia được anh đặt ở ghế sau xe, Tạ Linh Lăng nhắc nhở Vu Triều : “Anh nhớ cắt xéo theo đường kính cuống hoa góc 45 độ, sau đó để nước ngập 1/3 bình hoa, ngày nào cũng phải thay nước đồng thời cắt tỉa cuống hoa”

Bình luận (0)

Để lại bình luận