Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thành phố A là một thành phố lớn, nhiều khách sẽ lựa chọn đến nơi này để du lịch. Vu Triều coi bản thân là khách du lịch, anh đến nơi cô sinh sống, coi bản thân là bạn bè của cô. Anh đã đến nhà thờ mà cô đã đăng ký, đến nhà hàng mà cô thích và đến đường phố nơi cô chụp ảnh.

Anh cũng không phải là một người si tình, anh làm những việc này chỉ vì anh thích cô.

Rất nhanh, Vu Triều đã xử lý xong vết thương trên tay Tạ Linh Lăng.

Tạ Linh Lăng cúi đầu nhìn thấy đôi tay của cô đã bị anh dùng băng gạc quấn lấy giống như bánh giò vậy, cô dở khóc dở cười, giơ hai tay lên hỏi Vu Triều: “Này, anh có biết băng bó không vậy?”

Vu Triều lúng túng gãi đầu, nói với Tạ Linh Lăng: “Tốt nhất là tôi nên đưa em đến bệnh viện thôi.”

Tạ Linh Lăng không thể nhịn được nữa: “Được rồi, vết thương này của tôi chỉ sợ còn chưa đến bệnh viện đã tự động khép lại rồi.”

Vu Triều nghe vậy thì bật cười. Anh cười để lộ hàm răng trắng nõn ngay ngắn và vô cùng tỏa nắng.

Nụ cười này quá quen thuộc.

Tạ Linh Lăng bỗng nhiên nhớ tới, không lâu trước đây dường như cô đã từng nhìn chằm chằm nụ cười của anh đến thất thần. Lúc đó là buổi chiều, trận đấu bóng rổ vừa kết thúc, mấy con trai kề vai sát cánh, có mấy người hát vang mà Vu Triều chỉ cười.

Môi của Vu Triều rất đẹp, giống như Tạ Linh Lăng từ khi quen biết anh, hàm răng của anh đã đặc biệt ngay ngắn trắng nõn. Nhiều năm trôi qua vẫn như vậy, khi cười lên có thể so sánh với quảng cáo kem đánh răng trên TV.

Trong lúc nhất thời Tạ Linh Lăng bỗng ngẩn người, nhìn chằm chằm Vu Triều thật kỹ. Những ký ức kia đã được mở ra, nhưng nó lại rõ ràng đến không ngờ.

Vu Triều bị Tạ Linh Lăng nhìn chằm chằm có chút không được tự nhiên, khóe miệng anh tươi cười chậm rãi dịu lại, theo bản năng đưa tay sờ mặt mình, hỏi cô: “Trên mặt tôi có gì sao?”

Tạ Linh Lăng lắc đầu: “Không có.”

Vu Triều thở phào nhẹ nhõm, gật đầu.

Tạ Linh Lăng đột nhiên lại nói: “Anh rất đẹp trai đó.”

Vu Triều giật mình.

Tuy rằng từ nhỏ đến lớn anh nhận được không ít lời khen về ngoại hình, nhưng ở trước mặt người mình thích, anh cảm thấy không được tự nhiên.

Vu Triều đột nhiên chuyển đề tài: “Tôi đưa em về nhé”

Tạ Linh Lăng nhún vai một cái.

Xe khởi động, Tạ Linh Lăng căn bản không hề nói gì về nhà của cô, nhưng Vu Triều lại quen thuộc chở cô đến khu phố nhỏ nơi cô sống.

Chỗ ở của cô là một tòa nhà mới, môi trường xung quanh rất tốt.

Sau khi đến nơi, Vu Triều dừng xe lại, nhìn theo hướng Tạ Linh Lăng rời đi.

Tạ Linh Lăng nghĩ không có vướng bận, cũng không có điều gì làm cho cô chán ghét. Ở chung với Vu Triều, so với tưởng tượng của cô còn thoải mái hơn.

Thậm chí, trên con đường lên nhà cô quay đầu lại vài lần, cô đã bắt đầu mong đợi cuộc gặp mặt tiếp theo

Từ sau đoạn tình cảm hai năm trước, Tạ Linh Lăng thực sự không có ý định yêu đương nữa. Cô cũng cho rằng, mình sẽ không động tâm nữa.

Động tâm… Từ ngữ đột nhiên xuất hiện trong đầu này làm cho Tạ Linh Lăng giật mình một chút.

Tạ Linh Lăng ở tầng mười tám, cô lên thang máy, nhìn con số trên màn hình LCD chậm rãi bay lên.

Sau khi đến tầng mười tám cô ra khỏi thang máy, nhưng ngay trong nháy mắt chuẩn bị vào nhà, trong đầu cô có một suy nghĩ dữ dội. Vì vậy, cô bước vào thang máy một lần nữa rồi nhấn nút xuống tầng một.

18, 17, 16…… 3, 2, 1。

‘’Đinh’’ một tiếng, cửa thang máy mở ra.

Lần thứ hai Tạ Linh Lăng đi ra khỏi thang máy, tim cô đập có chút nhanh, đi về phía vừa đi qua.

Có chút bất ngờ, nhưng cũng ngoài ý muốn, nhiều hơn là sự mong đợi.

Cách đó không xa, xe của Vu Triều còn dừng ở vị trí ban đầu, anh cũng không rời đi.

Tạ Linh Lăng đi tới vài bước đến trước xe của Vu Triều, vươn tay gõ cửa sổ xe.

Bình luận (0)

Để lại bình luận