Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tạ Linh Lăng nhận nước, nói với Vu Triều: “Cảm ơn.”

Vu Triều mím môi gật đầu, anh khởi động lại xe. Lần này, thay vì đến nhà anh, anh dừng xe dưới một gốc cây lớn ở ngoại ô.

Tạ Linh Lăng có chút ngoài ý muốn, cô nhìn bốn phía yên tĩnh, hỏi Vu Triều: “Ở chỗ này?”

Vu Triều hỏi ngược lại: “Sợ à?”

Tạ Linh Lăng suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Nhìn không ra, anh cũng biết chơi như vậy đấy.”

Cho dù cô chưa thử nó, nhưng cô bất ngờ tới nỗi không nói nên lời.

Vu Triều xuống xe, anh vòng qua đầu xe đi tới ghế phụ, kéo cổ tay Tạ Linh Lăng đưa cô đến ghế sau.

Anh không cho Tạ Linh Lăng cơ hội phản kháng hay phản ứng gì, mạnh mẽ đặt nụ hôn trên mặt, trên môi, rồi lại khắp người.

Có một chút giận dỗi, vì tức giận thái độ của cô. Nhưng cuối cùng Vu Triều lại theo bản năng trở nên dịu dàng với cô, anh không nhẫn tâm làm cô đau.

Một chút lý trí còn sót lại của Tạ Linh Lăng bị nụ hôn của Vu Triều hôn đến đầu óc choáng váng, cô không biết từ khi nào đã ở ngồi người anh, đầu cô gần như có thể chạm vào nóc xe.

Vu Triều nhìn có vẻ mạnh mẽ nhưng bàn tay của anh vẫn cẩn thận che chắn bảo vệ đầu của Tạ Linh Lăng.

So với lần trước còn rụt rè, lần này Vu Triều rõ ràng chiếm được ưu thế. Anh mút lưỡi cô thật mạnh, làm cho đầu lưỡi cô đau đớn. Nhưng dường như anh đang cố tình làm vậy, anh muốn nghe tiếng rên rỉ kèm thêm đó là sự chống cự yếu ớt của cô, anh điên cuồng quấn lấy người con gái trước mắt, làm cô không thở nổi.

Cách lần trước cũng chỉ mới hơn một tháng mà thôi, Tạ Linh Lăng nghi ngờ Vu Triều có phải đi đâu học kỹ thuật hôn hay không, nếu không thể làm cho cô chìm đắm như thế này.

Mãi lúc lâu cũng có tí không gian để thở, Tạ Linh Lăng vừa mới chậm lại một chút, lập tức cảm thấy được bả vai nhói đau.

Vu Triều giống như một con chó dữ hung ác thế nhưng cắn một cái trên vai cô

Không chịu thua kém, Tạ Linh Lăng ôm Vu Triều cắn một cái thật mạnh vào cổ anh, để dấu răng đo đỏ chói mắt.

Ai ngờ, Vu Triều mở miệng nói với cô: “Nào, cắn thêm một cái nữa đi.”

“Đồ điên.” Sao lại có thể nói ra yêu cầu biến thái như vậy?

Hai tay Vu Triều nâng má Tạ Linh Lăng, tham lam dùng ngón tay vuốt môi cô. Tạ Linh Lăng cảm thấy cả mặt mình đều bị anh xoa biến dạng, nhịn không được nhe răng cắn ngón tay cái của anh một cái.

Ngày hôm sau Vu Triều mang theo vết cắn trên cổ đi tới lính cứu hỏa, các đồng nghiệp ai nấy cũng nhìn chằm chằm.

Một truyền mười mười truyền trăm, toàn đội lính cứu hỏa đều nhìn Vu Triều để nhìn xem chuyện gì đang xảy ra.

Vu Triều cũng không để ý tới ánh mắt của các đồng nghiệp, người khác trêu chọc anh, trong miệng anh ngậm một cọng cỏ mơ hồ không rõ: “Thế nào? Mấy người chưa bao giờ thấy nó sao?”

Muốn nói trong lính cứu hỏa Vu Triều nổi danh là người không gần nữ sắc. Khi có nhiệm vụ, anh ấy sẽ luôn đi đầu, mọi khổ mệt đều là người đầu tiên chịu đựng. Cho tới bây giờ cũng không từ chối bất cứ công việc gì, cho nên anh ở trong đội ngũ đều làm cho người ta kính nể.

Con người chính là như vậy, dường như cụm từ dịu dàng này dường như chẳng hề có tí quan hệ nào với tính cách rắn rỏi cương nghị của Vu Triều chút nào. Nhưng dấu vết mập mờ trên cổ Vu Triều lại làm cho người ta tưởng tượng ra nhiều điều rất khó tả.

Thật là có chút mới lạ!

Xem ra trận chiến tối qua khẳng định rất kịch liệt luôn!

Thực sự rất là dữ dội.

Ở trên xe mất gần một giờ, ghế sau ướt đẫm, trong xe đều tràn ngập hơi thở ái muội.

Chân Tạ Linh Lăng bị chuột rút đến đáng thương, còn Vu Triều vẫn ăn mặc như không có chuyện gì xảy ra vậy.

Nhắc mới nhớ, từ hồi đi học chân bị chuột rút một lần duy nhất thì Tạ Linh Lăng đã mười mấy năm rồi mới trải qua loại thống khổ này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận