Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hồi trung học Tạ Linh Lăng và Đổng Kỳ Văn trải qua một tháng yêu đương, cuối cùng kết thúc cũng không mấy vui vẻ. Bởi vì trong lúc Đổng Kỳ Văn chính thức xác nhận quan hệ yêu đương với Tạ Linh Lăng, lại cùng mấy đứa con gái ở lớp khác chơi trò mập mờ.

Sở dĩ Tạ Linh Lăng biết chuyện này là vì cô nhận được tin nhắn từ một số điện thoại xa lạ: “Bạn trai của cậu đã hôn một cô gái ở lớp khác.”

Hầu hết các cô gái đều nhạy cảm, họ không thể chấp nhận việc bị lừa dối ở độ tuổi đó. Tạ Linh Lăng tính cách thẳng thắn, trực tiếp hỏi Đổng Kỳ Văn có phải là mập mờ không rõ với những cô gái khác hay không. Đổng Kỳ Văn ấp úng, xem như đã chấp nhận.

Sau khi biết được chuyện này, Tạ Linh Lăng không có nửa phần do dự, cùng Đổng Kỳ Văn chia tay. Quyền coi như mình một tháng thật lòng cho chó ăn.

Vu Triều và Đổng Kỳ Văn từ sau khi tốt nghiệp trung học cũng không liên lạc được nhiều lắm, nhưng hiện tại Đổng Kỳ Văn làm việc ở chính quyền thành phố, hai người thỉnh thoảng sẽ gặp mặt. Hai năm trước, khu phố nhỏ do Đổng Kỳ Văn quản lý đột nhiên bốc cháy là Vu Triều dẫn các thành viên đội cứu hỏa đi dập lửa, một tới hai đi, cùng Đổng Kỳ Văn nói chuyện nhiều vài câu

Nhiều năm trôi qua như vậy, Đổng Kỳ Văn ngược lại vẫn không thay đổi, cá tính vẫn sáng sủa như trước, hiện tại lại càng là trường tụ thiện vũ*.

*Trường Tụ Thiện Vũ: chính là nghĩa của 4 chữ Hán này, ý muốn nói là “Ống tay áo dài thì múa giỏi”. Ở đây nhấn mạnh chữ “Thiện”, Thiện là khéo sử dụng, như người múa mà tay áo rất dài phải khéo lắm mới không rối. Cụm từ này nguyên gốc nằm trong câu 長袖善舞, 多錢善賈 (Trường Tụ Thiện Vũ, Đa Tiền Thiện Giả) dịch là “Mạnh vì gạo, bạo vì tiền”, mang ý nghĩa là “Ống tay áo dài khéo múa, nhiều tiền khéo đầu tư”.

Nguồn: Học tiếng Nhật cùng Bakaboo

Vu Triều cuối cùng vẫn nhận được cuộc điện thoại này.

Bên kia Đổng Kỳ Văn nói: “Người anh em, tôi sắp kết hôn rồi, đang lo không tìm được phù rể thích hợp, nghĩ đi nghĩ lại, anh là người thích hợp nhất. ”

Vu Triều không lạnh không nhạt trả lời một câu: “Chỗ nào thích hợp?”

“Anh đã từng là anh hùng của CCTV! Trông rất đẹp trai! Anh không phù hợp chứ ai phù hợp? “Đổng Kỳ Văn nói rất nhiệt tình, “Cho nên có thể cho người anh em này mặt mũi hay không? Tốt xấu gì chúng ta cũng là bạn thân thời trung học.”

Vu Triều nói, “Tôi không chắc là mình sẽ có thời gian.”

Trong phòng ngủ rất yên tĩnh, tuy Vu Triều vẫn chưa bật khuếch đại âm thanh*, nhưng Tạ Linh Lăng vẫn nghe được cuộc đối thoại giữa anh và Đổng Kỳ Văn.

*Khuếch đại âm thanh còn gọi là tăng âm, ampli điện, là một loại khuếch đại điện tử thực hiện khuếch đại tín hiệu âm thanh điện tử năng lượng thấp, để thu được tín hiệu có công suất lớn hơn, đủ để vận hành thiết bị hoặc linh kiện khác, đặc biệt là thiết bị tái tạo âm thanh từ năng lượng điện đó. Nguồn: Wikipedia

Đều là lớn lên ở một thị trấn nhỏ, ngẩng đầu không thấy cúi đầu cũng sẽ gặp. Năm ngoái lúc Tạ Linh Lăng trở về đã tình cờ gặp Đổng Kỳ Văn trên đường, Đổng Kỳ Văn đặc biệt quen thuộc chào hỏi cô, giống như một người bạn cũ nhiều năm không gặp.

Đổng Kỳ Văn gần đã ngoài ba mươi tuổi, so với thời cấp ba không thể so sánh được, trên người anh ta có một cỗ quan trường làm phái, dáng người cũng càng ngày càng mượt mà, miệng dường như có thể nói đen là trắng.

Đúng như Tạ Linh Lăng nói, đoạn tình cảm năm đó cùng Đổng Kỳ Văn giống như là người qua đường. Hai người bọn họ lúc đó thậm chí còn chưa nắm tay nhau, mỗi ngày đều chỉ cùng nhau trò chuyện một lát.

Về sau hồi tưởng lại, ngày tháng gọi là yêu nhau kia đối với Tạ Linh Lăng mà nói cũng rất đau khổ. Bởi vì một bức thư tình, cô nảy sinh hảo cảm với Đổng Kỳ Văn. Nhưng sau khi nói chuyện, cô phát hiện lời nói và cử chỉ của anh ta căn bản không giống người biết viết bức thư tình chút nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận