Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi cúp điện thoại, Tạ Linh Lăng bỗng nhiên hỏi Vu Triều: “Bức thư tình Đổng Kỳ Văn viết cho tôi, anh có tham gia sáng tác không?”

Vu Triều dừng một chút, nói: “Tại sao lại nói như vậy?”

Tạ Linh Lăng nói: “Tôi nhớ rằng khi anh còn học trung học, anh đã giành được giải nhất thành phố về sáng tác.’’

Vu Triều có chút ngoài ý muốn: “Em biết sao?”

“Tất nhiên là tôi biết chứ, tôi còn lấy tác phẩm của anh làm bài luận mẫu mà” Tạ Linh Lăng thậm chí còn nhớ rõ một ít chi tiết, “Bài luận văn kia hình như là văn nghị luận? Nói về tình cảm quốc gia, đặc biệt tuyệt vời. Sau khi đọc tác phẩm của anh, tôi thực sự ngưỡng mộ đấy.”

Tâm trạng Vu Triều bỗng nhiên sáng ngời lên, anh có chút hứng thú hỏi: “Cho nên lúc đó em cũng chú ý đến tôi sao?”

Tạ Linh Lăng nói một cách tàn nhẫn: “Không, không hẳn.”

Vu Triều cố ý trầm mặt xuống, “Được rồi.”

*

Sau khi uống thuốc cảm, cơn buồn ngủ của Tạ Linh Lăng nhanh chóng ập đến, cô không thể bỏ việc đi ngủ được. Cô cũng lười quản việc Vu Triều có ngủ hay không, cô tự mình ngủ thiếp đi.

Vu Triều không đi, anh cũng không thèm ngủ, ngồi một mình trong phòng khách nhớ ra một chuyện liên quan đến Đổng Kỳ Văn.

Năm lớp 12 có một ngày, Đổng Kỳ Văn không mời tự lấy, tự tiện thêm chữ ký của anh ta vào một bài luận do Vu Triều viết mà không được phép.

Bức thư đó cuối cùng đã trở thành bức thư tình của Đổng Kỳ Văn gửi cho Tạ Linh Lăng.

Lúc Vu Triều biết được chuyện này, Đổng Kỳ Văn đã cùng Tạ Linh Lăng bí mật xác định quen nhau.

Có một ngày tan học, Đổng Kỳ Văn chủ động thẳng thắn với Vu Triều: “Người anh em, tác phẩm của mày tiện tay viết kia cho tao nhé.”

Vu Triều có chút khó hiểu, “Bài nào?”

“Cái mày viết trên giấy trắng lúc mày học môn Ngữ văn ấy.”

Vu Triều cuối cùng mãi cũng nhớ ra.

Đó là một bài luận nghị luận được sắp xếp bởi giáo viên, chủ đề xoay quanh sự khác biệt giữa yêu và thích.

Sự khác biệt giữa yêu và thích là gì Vu Triều cũng không hiểu, nhưng khi anh viết bài nghị luận kia, trong đầu anh nghĩ đến Tạ Linh Lăng. Văn nghị luận của anh thiên về mười vạn tám ngàn dặm, lại càng giống như một bức thư tình ngỏ ra lời yêu tiếng thích.

Vu Triều lần đầu tiên có chút nóng nảy, anh yêu cầu Đổng Kỳ Văn muốn trả lại bài viết kia: “Trả lại cho tao!”

Đổng Kỳ Văn vẻ mặt cà lơ phất phơ: “Này, mày kích động như vậy làm gì?”

Vu Triều nhíu mày: “Bài đó viết không tốt.”

Đổng Kỳ Văn nói: “Viết tốt mà! Tao dùng tác phẩm này của mày để theo đuổi Tạ Linh Lăng.”

Vu Triều có chút kinh ngạc: “Hai người, quen nhau rồi sao?”

Đổng Kỳ Văn kiêu ngạo: “Đúng vậy, không nói nhiều nữa, tao và cô ấy hẹn nhau tan học sẽ cùng nhau về.”

Lúc này, Vu Triều không thể nói được cảm giác của mình trong lòng là tư vị gì. Nhưng anh rất rõ ràng, đầu ngón tay cầm sách của mình bởi vì quá mức dùng sức, nổi lên đau mơ hồ.

Nhiệt huyết và nỗi lòng băn khoăn của tuổi thanh xuân chẳng khác nào bị dội một chậu nước lạnh xuống.

Về sau có một thời gian, Vu Triều còn bị ép giúp Đổng Kỳ Văn che giấu, nhìn hai người bọn họ vừa nói vừa cười, anh cảm thấy chán nản.

Khi đó Vu Triều liều mạng chơi bóng, vừa tan học sẽ biến mất ở phòng học. Anh cũng biết ghen tị, biết ghen tuông, lòng đau như dao cắt. Nhìn người bạn thân nhất của anh và cô gái mà anh yêu thầm cùng một chỗ, chỉ cảm thấy ông trời thật trêu người.

Điều khiến Vu Triều tức giận nhất là Đổng Kỳ Văn trong thời gian quen với Tạ Linh Lăng cũng không an phận. Anh ta mấy lần bảy lượt nhắc tới cô gái lớp nào xinh đẹp trước mặt Vu Triều, lại nói cô gái lớp nào so với bộ ngực Tạ Linh Lăng to hơn, còn có một lần bí mật nói với Vu Triều: “Tao đã hôn ai đó ở lớp 5 đấy, Tạ Linh Lăng không cho tao hôn, tao đi tìm người khác.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận