Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tạ Ôn Vi, bố của Tạ Linh Lăng.

Một người đàn ông cao 1m73, bởi vì chân dài vóc người hơi gầy cho nên nhìn rất cao. Hơn nữa năm ngoái sinh bệnh, cả người ông nhìn qua tang thương hơn rất nhiều.

Không có bất kỳ lời mở đầu khách khí nào, Tạ Ôn Vi đẩy cửa vào và gầm lên với Tạ Linh Lăng: “Ông đây nuôi mày nhiều năm như vậy! Lại nuôi ra một con sói mắt trắng! Cho vay mượn một ít tiền mày cũng không chịu, sao? Sợ chúng tôi cướp tiền của mày à! ”

Tạ Ôn Vi mặt đỏ bừng, trên người nồng nặc mùi rượu.

Không cần đoán, Tạ Linh Lăng cũng biết Tạ Ôn Vi nhất định là uống rượu đến phát điên. Cô đã thấy tình huống này khá thường xuyên nhưng cô vẫn sẽ tức giận đến phát run

Tạ Ôn Vi và Tạ Linh Lăng trông có phần giống nhau.

Vu Triều cũng nhận ra Tạ Ôn Vi, biết ông là bố của Tạ Linh Lăng.

Khi Tạ Ôn Vi lại một lần nữa dùng ngón tay chỉ vào Tạ Linh Lăng chửi ầm lên một lần nữa, Tạ Linh Lăng không cam lòng yếu thế trả lời: “Một người đàn ông như ông vô dụng đến chỗ tôi phát điên gì chứ? Phải! Tôi là một con sói mắt trắng! Tôi sẽ không cho ông mượn tiền đâu! ”

Trong lúc nói chuyện, Tạ Ôn Vi tát một cái vào mặt Tạ Linh Lăng bất ngờ không kịp đề phòng.

Không ai ngờ rằng Tạ Ôn Vi sẽ thật sự động thủ, Vu Triều đứng ở một bên một bước đi tới trước mặt Tạ Linh Lăng. Khi Tạ Ôn Vi chuẩn bị động thủ lần nữa, Vu Triều vẻ mặt lạnh lùng nắm lấy cổ tay ông: “Nói chuyện thì nói đàng hoàng vào! ”

Vu Triều dù sao cũng có vóc dáng cao lớn, Tạ Ôn Vi ngẩng đầu nhìn anh: “Cút đi! Không phải việc của mày! ”

“Tôi sẽ lo liệu!” Vu Triều khuôn mặt lạnh lùng vừa nhìn đã không dễ đối phó, anh dùng sức đẩy tay Tạ Ôn Vi ra, khiến đối phương loạng choạng lùi lại mấy bước.

Lúc này, Trần Hợp Mỹ vội vàng đi tới một tay giữ chặt Tạ Ôn Vi muốn phát điên trở lại.

Trần Hợp Mỹ gầy yếu, lúc kéo Tạ Ôn Vi đã cố hết sức

Tạ Ôn Vi say không nhẹ, đi lại cũng lung lay. Trần Hợp Mỹ một bên đỡ Tạ Ôn Vi, một bên giải thích với Tạ Linh Lăng: “Bố con uống quá nhiều, lời ông ấy nói con đừng để tâm, gần đây thân thể ông ấy cũng không tốt, vì chuyện tiền bạc lo lắng rất nhiều…”

Tạ Linh Lăng bị bóng dáng của Vu Triều chặn lại, cô cúi đầu không nói gì.

Trần Hợp Mỹ lại nói: “Linh Lăng, mẹ dẫn bố con đi trước, con đừng tức giận…”

Tạ Linh Lăng vẫn không nói gì.

Trần Hợp Mỹ biết tính tình của con gái, thở dài một hơi, đẩy Tạ Ôn Vi rời khỏi cửa hàng hoa.

Sau khi cặp vợ chồng rời đi, cửa hàng hoa dường như có một cảm giác ảm đạm.

Ánh sáng lúc hoàng hôn đã sớm rút đi, sắc trời cũng càng ngày càng mờ mịt.

Vu Triều xoay người, cúi đầu nhìn Tạ Linh Lăng.

Năm ngón tay kia in trên gương mặt trắng nõn của Tạ Linh Lăng đã lộ ra dấu vết, trông thật đáng sợ. Vu Triều theo bản năng cắn răng, trong lòng nổi lên từng đợt đau đớn. Anh rất tức giận, cũng rất bất lực, trong nháy mắt vừa rồi, anh không có thời gian để ngăn cản.

Vu Triều không nói lời nào, anh vươn tay ôm Tạ Linh Lăng vào lòng.

Cô thật sự đặc biệt nhỏ nhắn, bị dáng người rộng lớn của anh bao trùm trong nháy mắt.

Tạ Linh Lăng cố chấp giãy dụa, anh vỗ nhẹ nhàng vào lưng cô: “Ngoan, để tôi ôm em một lát.”

Nước mắt của Tạ Linh Lăng lặng lẽ rơi trên ngực Vu Triều, làm ướt đẫm áo sơ mi của anh, may mắn thay, bờ vai của anh đủ rộng lớn để bao dung cô.

Nhiều năm trôi qua như vậy, Tạ Linh Lăng cho rằng cô đủ bình tĩnh giải quyết, nhưng trong tình huống vừa rồi cô vẫn không thể bình tĩnh được.

Thân thể cô khẽ run lên, đầu vùi vào trong ngực anh, cắn chặt môi dưới.

Mâu thuẫn nhất là cô rõ ràng biết cô rất chán ghét Tạ Ôn Vi, lại không thể làm gì được. Người đàn ông này là bố của cô và cô là con gái của ông.

Bình luận (0)

Để lại bình luận