Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cút đi” Tạ Linh Lăng trên mặt mang theo nụ cười bất lực, hai tay chống ở trên ngực Vu Triều, “Tại sao anh lại muốn nữa vậy? Anh có thể kiềm chế một chút được không?

Vu Triều xấu xa cắn chặt môi Tạ Linh Lăng: “Không công bằng, dựa vào cái gì lúc em muốn thì có thể, lúc tôi muốn thì không thể?”

“Anh xuyên tạc tôi à.” Tạ Linh Lăng chọc vào bả vai Vu Triều, “Cẩn thận dục vọng tổn thương thân thể.”

“Quan tâm đến tôi à?”

“Quan tâm đến cái đầu của anh ấy.”

Cuối cùng Vu Triều vẫn thả Tạ Linh Lăng rời đi.

Tạ Linh Lăng đi tắm rửa, sau khi tắm xong bèn một mình đứng trên ban công hút thuốc. khoảng trống im ắng, trái tim cô vẫn còn rất buồn bã.

Vu Triều cầm một bộ quần áo đi ra khoác lên người Tạ Linh Lăng, nhắc nhở cô chú ý đừng để bị cảm lạnh.

Tạ Linh Lăng khách khí nói với anh: “Cảm ơn.”

Cô nghiêng người hướng về phía anh, năm dấu tay trên gò má trắng nõn vẫn còn rất rõ ràng.

Vu Triều không nhịn được vươn tay sờ má Tạ Linh Lăng: “Còn đau không?”

Tạ Linh Lăng không khách khí hất tay anh ra: “Tôi không muốn anh thương hại.”

Vu Triều nói: “Ngày mai tôi cũng muốn đến cửa hàng hoa của em.”

Tạ Linh Lăng liếc anh một cái: “Làm gì?”

“Làm chuyện giống như tối nay.” Làm việc cùng nhau, mua thức ăn với nhau, ăn tối với nhau, rửa chén với nhau, yêu nhau giống như bao cặp vợ chồng.

Tạ Linh Lăng nhéo điếu thuốc trong tay, đôi môi cô đỏ bừng làm nổi bật khuôn mặt càng thêm trắng nõn.

Cô quay lưng về phía Vu Triều, hai tay chống lên lan can ban công, mái tóc dài dày xõa tung trên lưng.

Vu Triều bước tới đứng bên cạnh Tạ Linh Lăng, cô chưa kịp trả lời thì anh cúi đầu mở miệng: “Đừng từ chối tôi, có được không?”

Tạ Linh Lăng cuối cùng vẫn từ chối yêu cầu của Vu Triều.

Cô nói với Vu Triều rằng ngày mai cô sẽ gặp em dâu, còn muốn cùng bọn họ ăn một bữa cơm.

Vu Triều không nói gì thêm.

Anh rất am hiểu về việc dừng vấn đề lúc thích hợp.

Ngày hôm sau Tạ Linh Lăng cũng đã đến chỗ hẹn với em trai Tạ Anh Huân, gặp được bạn gái của cậu. Cô gái tên là Tô Giai Nghiên, tóc ngắn ngang vai, ngũ quan rất tinh xảo, tính cách thì vui vẻ, hòa đồng.

Tạ Anh Huân và Tô Giai Nghiên bằng tuổi nhau, hồi trung học hai người là bạn học. Lúc lên đại học, Tô Giai Nghiên chủ động theo đuổi Tạ Anh Huân, hai người hẹn hò được bốn năm, gần như đã tu thành chính quả từ đồng phục đến váy cưới.

Theo lời Tô Giai Nghiên nói, lúc còn học trung học, cô đã yêu thầm Tạ Anh Huân nhưng lúc đó cô không có can đảm để tỏ tình. Mãi cho đến khi Tô Giai Nghiên cố gắng thi đậu vào cùng một trường đại học với Tạ Anh Huân thì cô mới dám chủ động tỏ tình. Tạ Anh Huân độc đoán hơn so với trong tưởng tượng của Tô Giai Nghiên rất nhiều, cô đuổi theo cậu suốt một năm, mới gây được ấn tượng với cậu.

Nói đến chuyện này, giọng nói của Tô Giai Nghiên mang theo chút trêu chọc, Tạ Linh Lăng nhịn không được cười theo.

Tạ Linh Lăng hiểu rõ em trai của mình, loại người như Tạ Anh Huân nếu đã yêu thì sẽ là yêu cả đời.

Chuyện kết hôn không phải là Tạ Anh Huân nhất thời nổi hứng mà đó là sự cân nhắc chu đáo của cậu.

Tạ Linh Lăng tuy rằng không thể cùng Tô Giai Nghiên vừa gặp đã quen, nhưng ấn tượng của cô đối với cô ấy không tệ.

Sau bữa ăn, Tô Giai Nghiên luôn vừa nói vừa cười, đặc biệt dễ ở chung. Ngược lại, Tạ Anh Huân là người ít nói.

Có lẽ liên quan đến hoàn cảnh trưởng thành của cậu, từ nhỏ Tạ Anh Huân đã không phải là người thích chia sẻ, cậu ghét những lúc bố thường xuyên uống rượu, vì sự bất lực của mình mà cảm thấy bản thân thật kém cỏi.

Ăn xong bữa cơm, thừa dịp Tô Giai Nghiên đi toilet, Tạ Linh Lăng dặn dò Tạ Anh Huân: “Nếu em đã quyết định kết hôn, thì em không được phụ lòng cô bé nhà người ta đâu nhé. ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận