Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tạ Anh Huân cười xấu hổ: ‘’Em sẽ đối xử tốt với cô ấy, chị yên tâm đi. ”

Tạ Linh Lăng đăm chiêu nói: “Phụ nữ thường gặp bất lợi trong hôn nhân. Điều đáng sợ nhất là cô ấy đã đánh cược cả tuổi thanh xuân của mình dành cho em, nhưng cuối cùng em lại khiến cô ấy thất vọng”.

Tạ Anh Huân nghiêm túc nhìn Tạ Linh Lăng nói: “Chị, chị yên tâm, em sẽ không như vậy đâu. ”

“Ừm, em biết là được rồi’’.

Sau bữa ăn, Tạ Linh Lăng một mình đi bộ về nhà. Tạ Anh Huân đề nghị đưa cô về nhưng cô đã từ chối.

Bây giờ đang là mùa xuân ấm áp nở rộ, thời tiết chiều lòng người, đi dạo phố sau khi ăn xong cũng coi như là thư giãn.

Gần đây Tạ Linh Lăng đang cân nhắc đến việc mua một chiếc xe máy điện để cô có thể qua lại vào cửa hàng hoa sẽ dễ dàng hơn, thỉnh thoảng muốn ra ngoài cũng không cần đi taxi nữa.

Thị trấn nhỏ này tuy rằng không lớn, nhưng mọi thứ ở đây đều rất đầy đủ. Sống ở đây hoàn hảo hơn bởi vì giá cả không cao, nhịp sống của người dân chậm lại, sẽ không cảm thấy quá áp lực.

Trước kia Tạ Linh Lăng rất thích những tòa nhà cao tầng và nhịp sống nhanh ở thành phố lớn, nhưng sau khi bị cuộc sống mài mòn, cô mới phát hiện ở thị trấn nhỏ càng thêm thoải mái tự tại hơn.

Đi ngang qua một cửa hàng đồ trang sức nhỏ linh tinh, Tạ Linh Lăng vào mua một đôi bông tai, mấy chiếc dây buộc tóc. Cô đến một quán trà sữa gần đó gọi một cốc trà trái cây ba phần ngọt, vừa đi bộ vừa uống, bất tri bất giác cô đã đến trường cấp 3 cũ của mình.

Các học sinh lớp 11 và lớp 12 của trường trung học đang bắt đầu tiết tự học vào buổi tối, cả tòa nhà giảng dạy đều sáng đèn. Rất yên tĩnh nhưng tràn đầy năng lượng và hy vọng vô hạn với tương lai.

Cổng trường không thay đổi nhiều lắm, có thêm những bồn hoa mới, trồng rất nhiều cây xanh, cho thấy một mùa xuân ngập tràn niềm vui. Nhưng Tạ Linh Lăng liếc mắt một cái đã nhìn thấy cây ngô đồng ở cổng trường, đã nhiều năm như vậy, cành lá của nó vẫn tươi tốt như ngày nào .

Ở đây có vô số hồi ức thanh xuân của Tạ Linh Lăng, không nghĩ tới trong nháy mắt đã trôi qua mười năm.

Trong một lần tình cờ, Tạ Linh Lăng đang chụp ảnh cổng trường, thì thấy WeChat của Vu Triều, nên nhấp vào gửi.

Hai người bọn họ thêm Wechat rất lâu, nhưng vẫn không liên lạc gì.

Một lúc sau, Vu Triều trả lời Tạ Linh Lăng: [Em đang ở đâu vậy?]

Tạ Linh Lăng gửi một gói biểu cảm:

[Anh đoán xem?]

Lúc này Vu Triều đang đi làm, anh là đội trưởng đội hành động, hôm nay vốn không phải ngày trực của anh nhưng bởi vì không có việc gì làm nên giúp đồng nghiệp trực ban, đành phải ở lại qua đêm.

Tạ Linh Lăng hỏi Vu Triều: [Có muốn tôi mang đồ ăn khuya cho anh không?]

Vu Triều trả lời lại trong giây lát: [Em chắc chắn chứ?]

Tạ Linh Lăng: [Có gì không chắc chứ.]

Vu Triều: [Được, tôi sẽ chờ em]

Tạ Linh Lăng: [Tôi tưởng anh sẽ từ chối.]

Vu Triều: [Tại sao phải từ chối?]

Vu Triều: [ Mà em đấy, không được đổi ý.]

Tạ Linh Lăng: [Biết rồi!]

Tạ Linh Lăng biết tình cảm của mình đối với Vu Triều đã không còn đơn thuần nữa, cô cũng không muốn đấu tranh với bản thân, muốn làm cái gì thì làm cái đó thôi.

Đêm qua sau khi từ chối Vu Triều, trong lòng Tạ Linh Lăng cảm thấy rất không thoải mái, không thể hiểu lý do tại sao. Sau đó khi cô muốn về nhà, Vu Triều có ý muốn đưa cô về. Nhưng trên đường về, cả người Vu Triều hiện ra tâm trạng chán nản, cực kỳ giống một con chó sói bị chủ nhân vứt bỏ, Tạ Linh Lăng thiếu chút nữa đưa tay lên sờ đầu anh.

Cho nên lúc này, cô đề nghị mang đồ ăn khuya cho anh, giống như an ủi anh vậy.

Cũng giống như xoa dịu trái tim đang rung động kịch liệt của cô.

Lúc chuẩn bị đi mua đồ ăn khuya, Tạ Linh Lăng bắt đầu có chút hối hận. Đầu cô nóng lên, cô quên mất đội cứu hỏa chắc chắn có rất nhiều người đang làm việc. Lúc này cô đi qua đưa đồ ăn khuya cho Vu Triều dường như ảnh hưởng có chút không tốt lắm

Bình luận (0)

Để lại bình luận