Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vu Triều hiếm khi có chút ngượng ngùng, nói: “Chờ vết thương lành rồi, tôi sẽ đến tìm em.”

“Tìm tôi làm gì?” Tạ Linh Lăng giương mắt trừng mắt nhìn Vu Triều, cực kỳ giống bạn gái đang cố tình gây chuyện.

Vu Triều nhịn không được nở nụ cười, giống như một cậu bé vô tư không lo nghĩ nhiều.

Anh nhìn Tạ Linh Lăng thật sâu, nhìn lông mày, mắt, môi rồi tiến lại gần cô trong tiềm thức, rồi hỏi cô: “Em có thể thích tôi một chút được không?”

Hơi thở trên người đàn ông quá hung hãn.

Tạ Linh Lăng không thể cưỡng lại bộ dáng này của anh, đang chuẩn bị đứng dậy, không ngờ Vu Triều dùng tay bị thương nắm lấy tay cô. Lần này, anh đau đến hít sâu một hơi, Tạ Linh Lăng cũng hoảng sợ.

Giọng điệu của cô không khỏi nặng hơn: “Anh đang làm gì vậy?”

Vu Triều nhìn cô: “Em đừng đi.”

“Tôi cũng không nói tôi muốn đi đâu.”

Vẻ mặt anh vô tội: “Đau quá.”

“Đau chết anh đi.’’

Tạ Linh Lăng ngoài miệng nói những lời độc ác, Vu Triều lại cười vui vẻ. Anh có thể cảm nhận rõ ràng rằng cô đang lo lắng, anh cũng cảm thấy rõ ràng rằng khoảng cách giữa bọn họ dường như ngày càng gần hơn

Đột nhiên, anh nghiêm túc hỏi cô: “Tôi có thể hôn em được không?”

Tạ Linh Lăng che miệng mình lại, trợn tròn mắt nhìn Vu Triều: “Không được!”

“Tại sao?”

“Anh, anh đều như vậy.”

“Tôi chỉ bị thương ở tay.”

Tạ Linh Lăng vẻ mặt bất đắc dĩ, nhanh chóng quay sang hôn lên môi Vu Triều một cái chụt, hỏi anh: “Đủ chưa?”

“Không đủ.”

Tạ Linh Lăng lại trừng mắt nhìn Vu Triều.

Người đàn ông này, mọi thời điểm đều nghiêm túc, nhưng hiện tại cũng rất có thể lợi dụng thương tích của bản thân để tỏ vẻ đáng thương

Vu Triều cúi người xuống, từng chút từng một giữ chặt cô ở góc sô pha.

Cơ thể Tạ Linh Lăng bị hơi thở của Vu Triều bao bọc, cô co rút vào góc sô pha, trông giống như một con nai nhỏ bị dã thú ép vào góc.

Nụ hôn của Vu Triều nhẹ nhàng đáp xuống môi cô, vài cọng râu nhỏ anh mọc mấy ngày nay có chút gai góc, đâm khiến cả người Tạ Linh Lăng run lên, tuy không đau nhưng nó khiến cô nổi da gà.

Nụ hôn nhẹ nhàng là dừng lại đối với Vu Triều mà nói làm sao đủ, anh chỉ muốn hôn thật sâu.

Mặc dù tay của anh tuy rằng bị thương, nhưng cánh tay của anh rất mạnh mẽ, dễ dàng bế Tạ Linh Lăng từ góc sô pha lên, để cho cô ngồi trên đùi mình.

Một giây sau, Vu Triều lại hôn lên môi cô, thân mật gọi cô: “Bé Tròn.”

Tạ Linh Lăng chịu không nổi anh gọi cô như vậy.

Râu trên mặt Vu Triều có chút gai nhọn, gãi đến trong lòng Tạ Linh Lăng cũng ngứa ngáy.

Cô cảm thấy mình hoàn toàn đang tự tìm khổ, rõ ràng người bị thương là anh, vì sao cô lại giống người cần được chăm sóc vậy?

Vu Triều cọ trán cô, ngậm đôi môi đỏ mọng trước mặt: “Nói cho tôi biết, bây giờ em có thể thích tôi một chút hay không”

Cô nên trả lời câu hỏi này như thế nào?

Đầu óc cô rối tung lên.

“Đừng hôn nữa.”

“Tôi muốn hôn em.”

Nụ hôn của Vu Triều cũng không nhanh không chậm, anh cạy mở môi và răng cô ra, dây dưa với cô thật lâu.

Đừng nóng vội, anh tự nhủ.

Thời gian mười một năm anh có thể chờ được, hiện tại cũng không vội.

Vài ngày sau, Tạ Linh Lăng cùng Vu Triều đến bệnh viện tháo băng gạc.

Ngày đến bệnh viện thị trấn nhỏ thời tiết không tệ, bầu trời ở thị trấn nhỏ trong xanh, giống như một mảnh gương lớn trong phim hoạt hình. Vào những ngày làm việc, trên đường phố huyện thành không nhiều người qua lại, hai bên đường trồng đầy cây ngô đồng, đường nhựa màu đen rộng rãi sạch sẽ.

Nhịp sống ở đây rất chậm, dưới tàng cây ngô đồng có cụ già đang chơi cờ vua uống trà, mùi ngô nồng nặc trong những quán nước ven đường, cô bé mặc váy hoa lắc lư tập đi trên đường.

Tạ Linh Lăng hiếm khi rời giường sớm, đặc biệt đến chỗ ở của Vu Triều.

Bất quá, cô vừa xuống dưới nhà anh, anh cũng vừa vặn đi xuống lầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận