Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Lư nói: “Thật trùng hợp, hôm nay vợ tôi cũng đến khám thai.”

Tạ Linh Lăng nói: “Vợ anh có thai à?”

“Đúng vậy.”

Vợ Chu Lư cũng là bạn học của bọn họ, năm đó đều là cùng một khóa nhưng lớp khác nhau mà thôi.

Vợ của anh ta tên là Diệp Đan, tính cách vui vẻ, xem như là một người bạn quen thuộc.

Diệp Đan từ xa nhìn thấy Tạ Linh Lăng, ưỡn cái bụng to cũng muốn tới chào hỏi: “Tôi nhớ rõ cậu! Là Tạ Linh Lăng đúng không? Hoa khôi trường trung học cơ sở 1 của thị trấn chúng tôi! Wow, tại sao cậu ngày càng xinh đẹp thế này! Aaaaa, thật sự là người nổi tiếng hơn người luôn! ”

Tạ Linh Lăng mỉm cười, “Nào có đâu.”

Diệp Đan nói: “Sao không chứ, nhìn tôi kìa, chúng ta đều cùng tuổi, hiện tại tôi chính là một bà cô rồi.”

Tạ Linh Lăng nhìn bụng Diệp Đan nhô lên, nói: “Cậu sắp được làm mẹ rồi, là người vĩ đại nhất thế giới này!”

“Vĩ đại hay không biết, nhưng đau khổ là có thật.”

Các cô gái luôn có thể tìm thấy một cuộc trò chuyện về chủ đề.

Bên này Chu Lư cũng hỏi tình hình của Vu Triều, nói: “Công tác phòng cháy chữa cháy của các cậu đúng là quá nguy hiểm, bằng không cậu nên làm một công chức viên đi, thị trấn của chúng ta tuy rằng không thể so với thành phố lớn, nhưng phúc lợi đãi ngộ của công chức vẫn không có gì để chê.”

Vu Triều ý hứng lan san: “Tôi không nghĩ nhiều như vậy. ”

Chu Lư gật đầu, biết rằng đã đến lúc phải dừng lại.

Hai người trong khoảng thời gian ngắn không có gì để nói, Chu Lư quay đầu thấy vợ của mình cùng Tạ Linh Lăng đang trò chuyện rất vui vẻ.

Anh ta bỗng nhiên nói với Vu Triều: “Vừa rồi tôi nhìn từ xa, cảm giác cậu cùng Tạ Linh Lăng vừa có tài vừa có sắc. Tôi nhớ không lầm cậu vẫn còn độc thân, phải không?”

Vu Triều hắng giọng, nhưng không nói gì.

Chu Lư thúc giục: “Theo đuổi thì theo đuổi đi, nam chưa cưới nữ chưa chồng, cũng đều đã đến tuổi này rồi, tôi thấy rất thích hợp. Nếu cậu ngại quá, tôi sẽ tác hợp cho hai người, dù sao tôi thường xuyên đến chỗ Tạ Linh Lăng mua hoa.”

Vu Triều giận dữ với Chu Lư, đuổi anh ta: “Mau cùng vợ anh đi khám thai đi.”

Sau khi từ bệnh viện đi ra, bầu không khí giữa Vu Triều và Tạ Linh Lăng hình như không giống như lúc trước.

Vu Triều mím môi không nói gì, vẫn đi bên trái Tạ Linh Lăng ngăn cản những chiếc xe đang chạy qua lại ngoài đường.

Tạ Linh Lăng cũng có thể cảm giác được, khi gặp Chu Lư ở bệnh viện, lời nói của cô cố ý gạt sang một bên về vấn đề quan hệ của hai người, khiến Vu Triều cảm thấy bất mãn.

Nhưng có sự đồng thuận giữa họ, phải không?

Nửa đường, Tạ Linh Lăng thật sự chịu không nổi loại bầu không khí này nữa, dừng lại.

Vu Triều cũng dừng lại theo, nghiêng đầu nhìn cô.

Tạ Linh Lăng chủ động hỏi: “Này, anh có gì không được tự nhiên hả?”

Vu Triều cũng thẳng thắn: “Em cứ như vậy không muốn cùng anh có quan hệ như vậy sao? ”

Anh giống như một cây thông đứng ở trước mặt Tạ Linh Lăng, trông nhìn chính trực, chân thành như vậy.

So sánh như vậy, Tạ Linh Lăng luôn cảm thấy hình như cô bị chột dạ.

Nhưng cô chột dạ cái gì?

Tạ Linh Lăng quay mặt đi, nhìn sang một bên: “Vốn đã nói xong, chúng ta cũng không phải là một cặp tình nhân gì, bị người khác hiểu lầm cũng phiền phức.”

Sắc mặt Vu Triều trở nên lạnh lùng, anh hỏi: “Mấy ngày nay, em lo lắng cho tôi là vì cái gì?”

Tạ Linh Lăng nói: “Cái gì cũng không tính.”

Vu Triều gật đầu: “Được.”

Rõ ràng là cuộc đàm phán thất bại.

Trái tim Vu Triều giờ phút này giống như bị người ta cứng rắn bắt lấy, lại hung hăng móc sạch. Lời nói của Tạ Linh Lăng chính là một lưỡi dao sắc bén vô hình, làm cho lòng anh như bị dao cắt.

Tạ Linh Lăng dứt khoát xoay người, không hề nhìn Vu Triều nữa: “Nếu anh đã tháo băng gạc rồi không có việc gì nữa, tôi đến cửa hàng bán hoa đây.’’

Bình luận (0)

Để lại bình luận