Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tầm mắt, nụ hôn của anh rơi xuống, đầu tiên là trên trán cô, sau đó trên lông mày của cô.

Tạ Linh Lăng muốn né tránh, nhưng cô quay đầu sang một bên, anh đặt nụ hôn lên tai cô.

‘’Tôi thật sự phải đi rồi!’’ Cô chống hai tay lên ngực anh, trừng mắt nhìn anh.

Vu Triều hôn lên mặt cô, nhướng mày: “Em ở lại đây có được không? ”

Vừa mới cạo râu xong, anh biến thành một người đàn ông tỏa sáng như ánh mắt trời, đường cong cằm lưu loát đẹp đẽ.

Còn không đợi Tạ Linh Lăng nói gì, nụ hôn của Vu Triều đã trực tiếp chặn môi cô: “Còn đâm vào người sao? ”

Nếu không phải cô nói râu của anh làm đau cô, thì anh đã không muốn cạo nó đi.

Tạ Linh Lăng bị anh hôn đến chân mềm nhũn, không thể làm gì được chỉ có thể đưa tay nhéo bả vai của anh.

Nụ hôn của Vu Triều căn bản không có ý định dừng lại, băng gạc trên tay anh đã sớm tháo ra, bây giờ mười ngón tay có thể vận động linh hoạt, chẳng qua vết thương kết vảy vẫn dễ rách.

Anh vỗ nhẹ vào chân Tạ Linh Lăng, nhận ra rằng chân cô đang quấn lấy eo anh. Mà Tạ Linh Lăng cũng làm như vậy, hoàn toàn là hành động theo bản năng.

Vu Triều thuận thế dùng cánh tay vòng quanh eo Tạ Linh Lăng, một tay bế cô lên.

Tư thế này thoạt nhìn Tạ Linh Lăng giống như một con gấu túi treo trên người Vu Triều.

“Về phòng chứ?” Vu Triều trầm giọng hỏi.

Tạ Linh Lăng không còn lựa chọn gì khác, dứt khoát hung hăng cắn một cái trên vai anh.

Trong khoảng thời gian này họ chỉ hôn nhau ôm nhau, không có hành động gì khác.

Vu Triều hôm nay giống như một con dã thú được thả ra khỏi hàng rào, hoàn toàn phóng thích bản thân.

Hiệu quả cách âm của khu phố nhỏ rốt cuộc vẫn còn quá kém, Tạ Linh Lăng sợ mình lớn tiếng một chút sẽ bị người ta nghe được, nhưng hết lần này tới lần khác có người còn cố tình làm cô không kiềm chế được

Vết thương trên tay không hề cản trở việc phát huy của Vu Triều mà ngược lại giữa hai người họ dường như càng gần nhau một bước, cũng càng thêm phù hợp.

Trong khoảng thời gian sớm chiều ở chung, quan hệ của bọn họ dường như đã sớm vượt qua thỏa thuận ban đầu.

Điều này làm cho Vu Triều cảm thấy rất vui vẻ.

Tất cả mọi thứ sẽ đi theo một hướng tốt hơn, đúng không?

Nhưng anh không dám tham lam yêu cầu cô bất cứ điều gì.

Trong khoảng thời gian này, Tạ Linh Lăng dường như cũng biết Vu Triều ở một góc độ mới. Biết anh là ai, biết anh làm mọi việc như thế nào.

Sau khi quen nhau, chẳng những sẽ không bài xích đối phương thì dường như lại tìm ra nhiều điểm hợp nhau hơn.

Lúc không có việc gì Tạ Linh Lăng từ cửa hàng hoa đi đến chỗ ở của anh, đóng gói cho anh một ít đồ ăn.

Vu Triều không tiện dùng tay, sẽ không biết xấu hổ mở miệng cầu xin cô đút cho ăn. Tạ Linh Lăng không có biện pháp với anh, ai bảo cô mang đồ ăn đến chứ, cô tức giận cũng phải đút cho xong.

Tuy rằng hai tay bị thương, nhưng Vu Triều ở nhà cũng không nhàn rỗi, tập thể thao chỉ cần không liên quan đến hai tay, anh đều phải vận động từng cái một, Không chỉ vậy, hầu như ngày nào anh cũng báo cáo với đội cứu hỏa.

Sau nửa tháng, vết thương trên tay của Vu Triều gần như đã lành nhưng cũng để lại một vết sẹo sâu.

Bản thân anh không thèm để ý chút vết thương, thậm chí còn nói đùa rằng đó là một hình xăm độc nhất vô nhị.

Nhưng mỗi lần Tạ Linh Lăng nhìn thấy vết sẹo trên tay Vu Triều, trái tim cô lại thắt lại, rất đau lòng, khó chịu không thể tả nổi.

Cũng vào lúc này, Tạ Linh Lăng nhận ra công việc của anh quá nguy hiểm, đến mức phải chạy đua với tử thần mọi lúc mọi nơi.

Trong khoảng thời gian tiếp theo, mối liên hệ giữa Tạ Linh Lăng và Vu Triều bất tri bất giác thân nhau nhiều hơn, không phải thông qua phương thức gọi điện, mà là wechat nói chuyện phiếm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận