Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Công việc của Vu Triều có tính chất đặc thù, có đôi khi ban ngày ngủ ban đêm làm việc, có đôi khi một ngày hai mươi bốn tiếng đều phải bận rộn. Từ sau khi Tạ Linh Lăng cùng Vu Triều ăn tối một lần, nên hầu như ngày nào anh cũng gửi tin nhắn cho cô.

Một lần vào lúc năm giờ sáng, tin nhắn WeChat của anh đột nhiên tấn công: [Chào buổi sáng!]

Tạ Linh Lăng thần kinh mẫn cảm bị đánh thức, nhìn điện thoại di động, ném lên giường, trằn trọc trong chốc lát, nhịn không được, trả lời một câu: “Thần kinh à! Ai lại chào buổi sáng sớm như vậy! Anh cố ý không cho tôi ngủ đúng không?”

Vu Triều vô tội: “Em dữ quá à.”

Tạ Linh Lăng: ‘’Không cho tôi dữ sao? Anh đã đánh thức tôi dậy rồi đó.”

Vu Triều chủ động xin lỗi: “Xin lỗi, hôm nay tôi có nhiệm vụ, chắc là cả ngày sẽ không chạm vào điện thoại nữa. Chỉ muốn nói buổi sáng tốt lành với em.’’

Anh nói thêm: “Vì sợ em đang nghĩ về tôi mà không tìm thấy tôi ở đâu.’’

Tạ Linh Lăng gửi một cái biểu cảm mắt trắng:

Vu Triều: ‘’Được, em không muốn tôi thì thôi.’’

Tạ Linh Lăng cầm điện thoại di động nhìn Vu Triều gửi tới một cái biểu cảm tổn thương* khóe môi không khỏi nhếch lên.

* Chắc đây là meme Vu Triều gửi á =)))

Kể từ đó, Vu Triều sợ mình đột nhiên gửi tin nhắn quấy rầy Tạ Linh Lăng đang ngủ, đổi buổi sáng thành buổi tối chúc ngủ ngon mỗi ngày.

Đôi khi họ cũng bắt đầu trò chuyện vào ban đêm.

Bởi vì ngày cưới của em trai Tạ Anh Huân dự kiến vào ngày Quốc khánh tháng 10 năm nay, cho nên trong khoảng thời gian này Tạ Linh Lăng cũng không tránh khỏi bị gia đình thúc giục kết hôn.

Hôm đó, ông Tạ đến cửa hàng của Tạ Linh Lăng để làm ầm ĩ lên, nhưng sau đó người một nhà cũng coi như làm chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, tất cả mọi người trong lòng không nói ra, không nhắc tới chuyện ngày đó nữa. Người một nhà dường như luôn như vậy, rất nhiều chuyện không có gì đúng sai, cũng không có phải nói rõ nguyên nhân, ngây ngô sống qua ngày.

Mấy ngày trước tết Đoan Ngọ, Tạ Linh Lăng thân là con gái cũng mua một ít đồ về nhà. Nơi ở của bố mẹ là một tòa nhà thấp bên cạnh thị trấn, có một sân nhỏ.

Thế hệ cũ cả đời phấn đấu cả đời cũng đều là vì nhà cửa, nhưng ở thời ông Tạ, tự mình xây nhà so với hiện tại mua nhà thoải mái hơn rất nhiều.

Lần này Tạ Linh Lăng về nhà, bắt gặp ông Tạ đang chuẩn bị sửa lại ngói trên mái nhà

Tạ Ôn Vi vốn không uống rượu không nổi điên ngược lại vẫn là một “Người bình thường”, nhưng ông nhìn thấy Tạ Linh Lăng vẫn không nói một lời, coi như không thấy.

Tạ Linh Lăng cũng lười giả bộ làm con gái ngoan gì đó, cô đem đồ mua về giao cho mẹ, ở nhà ngồi một lúc rồi lấy cớ rời đi.

Sau đó, Trần Hợp Mỹ lúc này mới giữ chặt Tạ Linh Lăng, hỏi cô: “Dì họ con đang mai mối cho người ta, mấy ngày trước vừa vặn tán gẫu đến con, muốn hỏi xem con có đồng ý xem mắt không.”

Tạ Linh Lăng rất bài xích: “Con không đi xem mắt.”

Trần Hợp Mỹ chậc chậc một tiếng: “Con xem em trai con chuẩn bị kết hôn vào ngày Quốc khánh rồi, nó là con trai thì không sao, nhưng dù sao con cũng là con gái.”

Tạ Linh Lăng hỏi: “Con gái thì sao?”

“Con đã 29 tuổi rồi sang năm bước sang tuổi mới, tuổi càng lớn thì bạn đời để con lựa chọn ngày càng ít.”

“Nếu như mẹ tìm được một người giống như bố, con tình nguyện không kết hôn.”

Trần Hợp Mỹ làm nhìn Tạ Linh Lăng trắng bệch nói: “Nói cái gì nói ngu ngốc vậy? Mấy năm nay tính cách của bố con thay đổi rất nhiều, mấy ngày trước thân thể mẹ không thoải mái, ông ấy còn giúp mẹ giặt giũ nấu cơm đấy.”

Tạ Linh Lăng trợn trắng mắt: “Đây chẳng lẽ không phải việc ông ấy nên làm sao?”

“Con đừng nói như vậy, tư tưởng của thế hệ trước khẳng định không giống với người trẻ tuổi các con.”

Tạ Linh Lăng lười nói nhiều.

Bình luận (0)

Để lại bình luận